1501 Cơ Tử Nguyệt lấy tay sờ hình khắc, khẽ nói:- Hẳn là hình khắc vài năm gần đây!Nàng còn từng ôm cô bé kia, lúc ấy vô cùng yêu thích, không nghĩ tới từ biệt mới đó đã hơn một trăm năm.
1502 Diệp Phàm ngẩn ra, không ngờ lại có người đòi lấy Vạn Vật Mẫu Khí Đỉnh của hẳn, hơn nữa là dựa vào một cái cớ như thế, thật khiến người ta kinh ngạc. Người cầm đầu là một lão nhân tóc xám, dáng người cao to, mặc đạo bào cũ nát, trên có thêu bát quái đồ bàng tơ tằm, trên búi tóc màu xám cài một cây trâm gỗ, trên mặt lão có chút nếp nhăn, ánh mắt màu xám chì, sắc mặt lạnh lùng, làm cho người ta có cảm giác cứng rắn.
1503 - Hôm nay là ngày gì vậy, sao ngưu quỷ xà thần gì đều đi ra!Bàng Bác đảo ánh mắt quét qua nhóm người này, không khách sáo nói. Lão nhân ở giữa thân hình cao lớn rất là uy mãnh, vẻ mặt râu quai nón, ánh mắt sáng ngời có thần, tự báo họ tên là Vương Thiên Vũ, mà một đám người đi theo phía sau lão, đều giống như là khổ chủ.
1504 Thiếu niên này thoạt nhìn hình dáng chỉ chừng mười mấy tuổi, thần sắc oán độc, tràn ngập cừu hận, ánh mắt âm lãnh như là độc xà nhìn chằm chằm mọi người.
1505 Kim hà đầy trời phá tan mây trời, tòa thành này nếu không có pháp trận thủ hộ hiếm thấy trên thế gian, tất nhiên phải nứt vỡ từng khúc rồi. Với nơi này làm trung tâm tầng tầng lớp lớp sóng gợn xuất hiện, từ trên tường thành bay lên, từ trên mặt đất vọt lên không trung, đan vào giữa hư không, hóa thành Thần văn hộ thành.
1506 Diệp Phàm mang theo một cái đùi máu chảy đám đỉa, né qua "Minh Thành Phong Đô", lại nhanh chóng né tránh chùm tia sáng pháp tắc của hai vị Đại Thánh, giống như múa may trên mũi đao nhọn, nhẹ nhàng xoay mình vượt ngang trời mà đi.
1507 Diệp Phàm cầm trong tay thanh kiếm tiên đẫm máu hét lớn, thanh âm vang vang như tiếng chuông vàng, chấn thẳng vào tai mọi người sinh đau, cỏ một loại uy nghiêm và đại thể không thể xâm phạm.
1508 Huyết tẩy cổ lộ Nhân tộc, từ xưa đến nay, có mấy người dám nói như vậy? Diệp Phàm lời nói vang động, thật khí phách, chấn nhiếp mọi người toàn thành. Từng có người phá hủy cổ lộ, tên của hắn kêu là Thanh Đế, từng có người luyện hóa một vực, tên của hắn gọi là Vô Thùy, từng có người trong nháy mẳt diệt mấy chục tộc trên cổ lộ, nàng được gọi Độc Nhân, từng có người.
1509 Thích Thiên chạy trối chết, trong lòng sợ hãi, thân là Đại Thánh ước chừng năm ngàn năm trước hẳn từng hưởng qua loại tư vị này, ngày nay lại tiếp tục thể nghiệm.
1510 Nơi này không có một bóng người, muôn đời yên tĩnh! Hùng quan đứng sừng sững, hỗn độn khí vờn quanh, hiển lộ ra hết khí thế hùng tráng trong hư không mênh mông.
1511 - Huynh đài là người phương nào?Bàng Bác hỏi, người này rất thần bí, nhưng lại nói ra lời nói quái dị như vậy. - Một kẻ tranh hơn thua trong cõi trần khổ hải.
1512 Đến khi Diệp Phàm chinh chiến qua mười năm, dọc đường đi ngang qua rất nhiều Tử Vực, trải qua gần cả trăm lần khổ sở mới về lại cổ lộ Nhân tộc. Ngày nay rốt cục phải quay về, nhưng hắn nắm giữ tọa độ tinh hệ cũng không chuẩn xác lắm.
1513 Một lần từ biệt chính là một trăm mấy chục năm, ngày nay vượt qua vũ trụ vô ngần quay về Bắc Đẩu, điều này làm cho Diệp Phàm cảm xúc dâng trào, suy nghĩ hàng vạn hàng nạhìn điều.
1514 - Lão bát! Ngày hôm nay còn nói lung tung gì vậy! Tử Nguyệt đã trở về, còn nói chuyện quá khứ làm chi?!Có nguyên lão thân phận cao hơn trừng mắt trách mắng.
1515 - Là ai độ hóa Hoa Hoa đi?Long Mã kêu to, nó từng ở lại Thiên Chi Thôn một thời gian rất lâu, tên nhỏ đầu bóng lưỡng kia lăng xãng chạy trước chạy sau, mặc dù thường xuyên vu oan hầm hại nó cũng đám người Hắc Hoàng.
1516 Diệp Phàm một chưởng chụp vỡ nát chiến thuyền màu vàng, làm cho một thuyền cường giả Kim Ô tất cả đều hình thể nổ tung, hóa thành một màn sương máu, tất cả đều chết sạch.
1517 - Cái gì, ngươi là. . . Thánh thể Nhân tộc?!Tất cả Kim Ô tộc khiếp sợ, chánh chủ tới cửa! Bọn họ không nghĩ tới Diệp Phàm từ trên cổ lộ đã trở lại, không cần hỏi cũng biết vì sao mà đến, đây là muốn ra mặt vì đệ tử, nợ máu trả bằng máu.
1518 Hỏa mạch sụp đổ từng mảng từng mảng, nổ tung. ồ Kim Ô vỡ nát tan tành, Kim Ô nơi đây bị diệt toàn bộ, không thể chạy thoát một con nào. Xa xa có rất nhiều người, nhưng lúc này trong thiên địa lại hoàn toàn yên tĩnh, lặng naắt như tờ, bọn họ chính mắt thấy một trận chiến này, trong lòng kinh sợ.
1519 Thái Dương Thần điện tuy rằng xây bằng đá phong cách cổ xưa tự nhiên, nhưng nơi đây ngọn lửa bừng bừng, làm cho nơi này rực rỡ thánh khiết, hiển lộ ra hết khí tức của bảo địa tiên gia.
1520 Cách biệt một trăm mấy chục năm, lúc này gặp lại, khiến hai người hoài nghi mình đang trong mộng. Hai người mờ to mắt, hơi mơ màng, cảm giác là không đúng thực như thế.
Thể loại: Khoa Huyễn, Huyền Huyễn, Xuyên Không, Tiên Hiệp
Số chương: 50