1461 Đừng nói là dân bản xứ, chính là đám người Diệp Phàm, Bàng Bác đều tức giận. Giết người không hề có đạo lý như vậy, thật sự là máu lạnh và tàn nhẫn tới cực điếm, ba con rắn này rốt cuộc muốn làm cái gì?Thần vực còn chưa phát ra pháp chỉ, chí cường giả các tộc đều nhao nhao ra tay, truy kích và tiêu diệt bọn họ, muốn trừ hại cho dân.
1462 Thân rắn màu vàng dài cả trượng rực rỡ sắc bén, như là cây thần mâu hoàng kim xé hư không bay thẳng tới lưng Diệp Phàm. Lưỡi rắn màu đỏ tươi phun ra nuốt vào, có thể nói thật sự chính là nụ hôn của độc xà, đây là một kích chí mạng!Thời khắc mấu chốt, ba con Kim Xà chạy tới, không tiếc bại lộ ở trước mặt Thần vực cũng muốn đối phó với Diệp Phàm, diệt trừ hắn.
1463 Thực Kim Thú là một con cường thủ, cũng không phải người bình, thường có thể sánh bằng. Ngay cả thân thể đều không đánh vỡ được, nhiều nhất chỉ biến hình mà thôi.
1464 Phàm nhân cả đời có thể có mấy lần mười năm, vừa quay đầu lại nếp nhãn đã lặng yên hiện lên trên mặt. vẽ ra dấu vết của năm tháng, hồng nhan hóa thành đầu bạc, tuổi thanh xuân như nước trôi đi.
1465 Thời gian vội vàng trôi qua, đến nay là năm thứ hai mươi!Ai cũng không nghĩ tới, tân Thần thế công uy mãnh như vậy, phi thường trực tiếp bắt đầu công khai trắng trợn soán vị, chiêu cáo khắp thiên hạ sẽ đi vào làm chủ Thần vực.
1466 Thần đã chết. Thanh Vũ Thiên cũng bị thương, giống như bươm bướm trong lửa, cố gắng bay về phía trước nhưng cũng chỉ có thể trở thành bụi bậm. tan theo gió.
1467 Tuy nhiên chân thân hẳn còn chưa tới, trực tiếp tế ra chiếc Kim Cương Trác sáng loáng, hóa thành một vòng sáng, chụp xuống cây Sinh mệnh cổ thụ kia muốn giành lấy vào tay.
1468 "Ò…"Bóng một con trâu to lớn nổi lên làm cho vòm trời đều nứt toạt ra, nhật nguyệt tinh tú rơi ào xuống. Ngưu Ma Vương ra tay, hắn hóa thành một con trâu cực lớn màu đen đứng ở ngoài khu tuyệt địa, bốn vó thô to rắn chắc như bốn cây trụ chống đỡ vòm trời, hắn đúng là đầu đội trời chân đạp đất, từ vai trở lên chìm sâu vào trong tầng mây, thoạt nhìn thật uy vũ hào hùng!Đây là một cảnh tượng làm cho người ta thấy mà sợ hãi, một con trâu lớn như vậy, toàn thân lông đen phủ dài xuống như thác nước, hình thể thật lớn còn khổng lồ và hùng tráng hơn so với tất cả ngọn núi cao.
1469 Thần Ma dịch rất ít, lấp lánh mê người, như là từng giọt sương màu sắc rực rỡ lăn xuống từ trên sườn núi nứt nẻ, rồi tụ lại cũng một chỗ, chìm sâu vào chỗ sâu trong tuyệt địa.
1470 Loại Thần Hồn Đám này xưa nay đều rất hư vô, là một loại đám trong truyền thuyết, tục truyền có thể khắc theo nét vẽ dao động hồn phách của con người, tái hiện ra chân thật.
1471 Đoàn người bọn họ tiếp tục đi tới, Diệp Phàm thi triển Nguyên Thuật thông thiên động địa. thăm dò địa thế, tiến hành sờ soạng, truy tra được rất nhiều manh mối có giá trị.
1472 Cái kiện rực rỡ như là dùng tiên thạch thái sơ khắc thành, sáng lóng lánh- tiên vụ ngập trời, phát ra ánh sáng thiên đạo tường hòa, vạn lũ thần hà sáng lóa.
1473 Tại chỗ sâu trong tuyệt địa, núi sông tráng lệ, không ít cổ địa đều có cảnh sắc xinh đẹp, phi thường thích hợp tu luyện, chí là trước nay không ai có thể đi vào.
1474 Cơ Tử Nguyệt đang ba hoa khoác lác, điều này làm cho Diệp Phàm, Bàng Bác đều có điếm không biết nói gì. Những gì nhìn thấy trước mắt, lật nhào hết nhận biết về nàng ngày xưa, khi âm thầm quan sát quả thực không thể nín được cười.
1475 Mặc dù hắn tức muốn bể phổi, nhưng vẫn là bị mọi người đánh chạy trối chết. Điều này quả thực làm cho hắn nghẹn một cục tức, thật đúng là tai bay vạ gió mà! Chưa từng gặp mặt quen biết còn thiếu chút nữa bị người ta vây đánh gần chết.
1476 Diệp Phàm giết tới toàn thân hào quang vạn trượng, trước mặt mọi người đánh chết thạch nhân, máu tươi bắn cao mười trượng. rúng động toàn trường. Hắn thân thể to lớn, tóc dài rậm xòa dài đến thắt lưng, ánh mắt sắc bén quét khắp toàn trường, châm rơi có thể nghe, đây là khoảnh khắc chấn động cũng uy hiếp.
1477 Nhất Khí Hóa Tam Thanh, không phải một ngườì thi triển, mà là mấy người cũng ra, chiến lực tăng chồng lên mấy lần, có thể nói trong nháy mắt liền xoay chuyển cuôc chiến.
1478 Ánh trăng chiếu sáng rọi như sương như khói, cả dày núi thanh tịnh, đẹp đè, bóng cây lắc lư như phủ thêm một lớp sa mông. Diệp Phàm cũng Cơ Tử Nguyệt bước chậm, không cần nói thêm gì, cái gì quá mừng mà khóc, cái gì thăng trầm, cái gì không nói nên lời nghẹn ở cổ họng.
1479 - Tiểu Bất Điểm thật sự là khiến người ta kinh ngạc, chỉ mới trăm năm lại trưởng thành tới từng bước này, xưa nay hiếm thấy!Diệp Phàm nói, hắn còn nhớ rõ tình cảnh năm đó: Vỏ trứng màu vàng vỡ tan, một con vật nhỏ lông xù xuất hiện, chỉ lớn bằng nắm tay như một cái cầu nhung, phi thường đáng yêu.
1480 ''Bị nhảy chương''Mấy chục vạn khối đá lớn xuyên qua không gian, lúc đầu như mây đen đầy trời, một mảng lớn đen nghịt, tràn ngập áp lực, rồi lại thấy như sao băng rơi xuống thế gian.