1301 Trích Tiên Tử Thanh Thi đã là một trong số những tu sĩ đệ nhất từ hai mấỵ năm trước. Đây là một nữ nhân được thần thoại hóa, từng có rất nhiều truyền thuyết.
1302 Diệp Phàm cũng chưa từng gặp gỡ nhiều người trong đám này nhưng bởi có Quản Thừa và nhị thủ lĩnh của Thiên Hoang Thập Tam Kỵ nên khiến nhóm người này có địch ý rất rõ ràng đối với hắn.
1303 Không khí trong Bích Ba Tiên Lâm có chút tế nhị. Mọi người đều không thể dự đoán được Thanh Thi tiên tử tại sao lại nói trực tiếp, với người huệ tâm lan chất như thế thì vì sao lại làm như vậy?Gió núi thổi qua, cây cổ thụ trên núi rơi xuống ngàn vạn cánh hóa, trong sánh tươi mát, tràn đầy màu sắc, rơi xuống như mưa, hương thơm tràn ngập.
1304 Đế Thiên. Một cái tên khiến nhiều người run rẩy, tung hoành khắp tinh không cổ lộ, quả thực chính là thiên hạ vô địch!Hai mươi mấy năm rồi nhưng không ai quên được, khiến rất nhiều tu sĩ hít thở không thông.
1305 Trong bầu trời đêm trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh trăng treo trên cao, ánh sao phủ xuống tươi đẹp, rủ xuống từng tia sáng bạc trắng, làm cho cái thành cổ này dâng lên từng trận khói nhẹ giống như sương mù.
1306 Núi sông tráng lệ, linh khí đậm đặc không tản ra, Diệp Phàm rõ ràng cảm nhận được sự quý giá của phiến đàn tràng này, ngoại trừ hung cầm mãnh thú tung hoành trong thiên địa, cùng với các cổ dược ở khắp nơi, thì còn có rất nhiều linh thổ.
1307 Nguyên khí mênh mông, tiên quang bắn ra bốn phía, phiến non sông này đổ sụp xuống, ngoại trừ thái cổ Nguyên Từ tiên động, còn cả phiến khu vực lớn này đều đã trở thành tro tàn.
1308 Khắp nơi, cổ thụ chọc thẳng lên bầu trời, thân cây thô to như núi, chạc cây như thương long quay quanh uốn lượn hướng lên trời, lá cây xanh um một màu.
1309 Lóe lên một đám hào quang màu bạc ở trong vũ trụ đặc biệt chói mắt dị thường, cả tinh vực mênh mông khôn cùng không có chỗ nào có thể so ánh sáng với nơi đó.
1310 Lôi kiếp mờ mịt khôn cùng trút xuống như thác nước, mà đây chỉ là một góc của lôi hải, rộng lớn mãnh liệt, mênh mông khôn cùng, thiên kiếp như con sóng lớn vô lượng thổi quét cả tinh vực!Diệp Phàm gặp phải kiếp nạn đáng sợ nhất từ lúc chào đời tới nay, hắn gian nan đối kháng với thiên phạt, đồng thời phải đề phòng dao động ở chỗ sâu trong bầu trời, ở chỗ khí tức của Đại đế cổ tràn ngập kia.
1311 Tiên lôi hỗn độn tràn ngập, bao la hùng vĩ, phủ khắp tinh không, chiếu rọi muôn đời, dự báo một loại lực lượng chung cực. Diệp Phàm và đỉnh đều vỡ nát, trở thành vật chất như bụi bặm.
1312 Trời sụp đất nứt, huyết khí hoàng kim trong thiên linh cái của người này tràn ra tận trời, tràn ngập thiên địa. Đây là một loại khí tức khủng bố, huyết khí màu vàng cắt đôi lôi hải, khiến cả hỗn độn nổ tung.
1313 Chín vị Đại đế biến mất nhưng thiên kiếp vô cùng và lôi quang vẫn còn, ù ù phía trên đầu, chấn động tinh vực mênh mông. Diệp Phàm sừng sững dưới bầu trời, bình phục nỗi lòng.
1314 Toàn trường lặng ngắt như tờ. Tại đầu thương có máu chảy đầm đìa, nhìn thấy mà ghê người, cắm lên trên tảng đá, cán thương kim loại thô dài mà lạnh như băng khí đang nhẹ nhàng rung động, đóng đinh Qụản Thừa trong vũng máu, tiên huyết dọc theo cán thương kim loại này mà nhỏ xuống.
1315 Đại thống lĩnh Vu Hàn biến sắc, hắn từng kỳ càng tìm hiểu tỉ mỉ, trước khi Diệp Phàm tiến vào Thái cổ đàn tràng thì chỉ là một vị Bán Thánh mà thôi, tại sao lúc này lại cường đại như thế được?Hắn tin chắc, lần này không có người nào độ kiếp trong đàn tràng cả, bởi vì hắn nắm trong tay một tấm đạo kính do phiến không gian này sinh ra, có thể cảm giác được các tình huống bện trong, đối phương hẳn là không có đột phá, nhưng sao lúc này lại đáng sợ như thế được.
1316 Sáu kẻ này đều không phải là Nhân tộc, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là Đại thống lĩnh Vu Hàn đã cho phép chúng vào, các thí luyện giả khác đều nghĩ mà sợ, nếu mà những người này nhằm vào mình thì mình có thể tránh được hay sao? Vào giờ khắc này, mọi người đều có ý nghiêng về Diệp Phàm, bởi vì Đại thống lĩnh đã phá hủy quy củ một cách rất nahiêm trọng.
1317 Diệp Phàm hoành thương đứng thẳng trên lưng ngựa, đi tới trước phủ đệ Yến tộc. Đây là một khu kiến trúc cổ xưa, tản ra vẻ thương tang, truyền đời từ thượng cổ đến nay, khí thế rộng rãi mà bàng bạc.
1318 - Bổn tọa dám diệt trọng địa Yến tộc ngươi!Một đạo ánh lửa lóe ra, Long Mã toàn thân vảy vàng óng đẹp mắt, như thần kim luyện chế thành, mà còn có ngọn lửa bừng bừng.
1319 - Càn rỡ!Chấp pháp giả quát to, chiến y Đại la ngân tinh trên người hắn sáng loá, mà thanh âm của hắn lại rất âm nhu, lên tiếng trách cứ như vậy có một loại ngạo mạn và ác nghiệt, khiến người ta không rét mà run.
1320 - Ta hơi nghi ngờ người chấp pháp, chỉ đi xem cho có lệ một chút mà thôi. Tiếp dẫn sứ bình tĩnh nói, pháp thân mơ hồ không rõ. Mọi người đều cả kinh, trong lòng nghi hoặc.