1341 Hai cường giả tranh hùng, triển khai một kích kinh thế, khí nuốt bát hoang, quét ngang lục hợp!Diệp Phàm cứng chọi cứng cùng thạch nhân Mạc Phổ bộc phát ra hào quang chiếu rọi sáng lạn, không ít người bị ánh sáng chói mắt bị mù mắt.
1342 "Ô a. . . "Âm phong gào rít giận dữ, mưa máu giàn giụa, cảnh tượng trong thiên địa thật khiếp người, thoáng cái liền biến dạng đáng sợ như là cánh cửa Địa Ngục rộng mở, lại như thiên địa vỡ nát, thế giới đi tới chung điểm hủy diệt.
1343 Mọi người chứng kiến đều cảm thấy hết thảy quá mức quỷ dị, một cái giếng cạn bị phong ấn từ muôn đời, từ thời đại thần thoại đến bây giờ yên lặng bao nhiêu vạn năm? Ngày nay mới vừa mở ra phong ấn, liền có sinh linh cường đại đi ra, thật sự không thể tưởng tượng.
1344 Ai cũng không ngờ được trận chiến này lại giằng co nửa năm!Thương Viêm và mấy Tà Thần cổ xưa cầm Đế binh công phạt tới nhiều lần, lưu lại đủ thi thể mới trở về, đánh xuống dưới giếng ma kia.
1345 Đây đúng là những năm tháng đau khổ, tràn ngập máu tươi. Mặc dù Nhân tộc sớm đã có chuẩn bị nhưng tổn thất cũng không nhỏ. Vài đoạn tinh không cổ lộ đứt đoạn, hai viên Sinh Mệnh cổ Tinh bị đập nát, tuy rằng đã di chuyển rất nhiều sinh linh từ trước những cũng vẫn có thể gọi là thây cốt thành núi.
1346 Diệp Phàm ở trong tinh vực đã cảm nhận được Thái Dương Thần tinh này quá rực rỡ, không ngờ đúng là hành cung của Thánh linh Hỏa tộc. Khó trách nó lại như vậy.
1347 Thái Dương Tinh rất lớn, độ nóng nóng cháy, thỉnh thoảng có lửa bắn toé thành dòng, nhằm về phía Vực ngoại mà đến. Diệp Phàm vừa tới gần liền mơ hồ nghe được tiếng tụng kinh.
1348 Bị nhảy chương nên không có c1314 nhé. . . "Đại chiến sắp sửa kết thúc!"Trong tinh không truyền đến một tin tức như vậy, dẫn phát chấn động lớn, thập phương đều chú ý!Nó tới là đột ngột như thế, làm cho mọi người đều ngạc nhiên.
1349 Năm tháng từ từ trôi qua. Tiên lộ vô tình, có một số người, một số việc sẽ từ từ phai mờ trong trihớ, dần dần nhạt đi. Ở nơi cao trên tiên lộ vô cùng lạnh lẽo.
1350 Thời gian thấm thoát, năm tháng như thoi đưa. . . Năm đó bọn họ bị buộc vào cấm địa Thái cổ hái thuốc, vì sinh tồn mà tự chạy trốn, không còn gặp lại nữa.
1351 - Graoo. . . Một đám cổ thú vọt tới, hô to gọi nhỏ, gót sắt đi tới đâu liền khiến trời cao rung chuyển, thánh uy tràn ngập, chấn nhiếp lòng người. Long Mã và Cửu Vĩ Ngạc Long lại càng hung hăn hơn, xứng với cái tên ác thú, gầm rít dài, trước sau hóa thành một dòng thác sắt thép nghiền áp về phía trước.
1352 Thân thể Hà Khôn vỡ nát tan tành, thành thức ăn của đám Hoàng kim sư tử, Thiên Hạt, Ngạc Long. . . bị bọn họ chia đều, chỉ để lại từng đám từng đám sương máu bay tản đi.
1353 Diệp Phàm dựng thân trên bầu trời nhìn ra cổ tinh xa xa, đây là một tinh thể không quá quy tắc, mà lại thật sự có chút giống như cái đầu, nối tiếp cùng các tinh tú khác ở phụ cận, giống như một cỗ thi thể cổ.
1354 Loại khí tức này rất quen thuộc, giống như đã từng quen biết, Diệp Phàm tĩnh tâm cẩn thận nhớ lại. Bỗng dưng, hắn lập tức nghĩ tới, lộ ra vẻ mặt kinh sợ.
1355 Đồng đỉnh bị tàn phá trong cơ thể Diệp Phàm chiếu sáng suốt thân thể. Đây là một cảnh tượng ít có. cổ đỉnh tự chủ sống lại rồi. - Đoạt tấm bia đá kia!Trong lòng hắn đại chấn, biết nhất định là có liên quan rất lớn tới tấm bia khắc hai chữ Thiên Binh, rất có thể là cổ khí do Thiên Đình lưu lại.
1356 Ầm một tiếng, chiến bi phóng đại ra, cao tới ngàn trượng, khí thế mênh mông, giống như một ngọn núi cổ, tỏa ra khí tức khiến lòng người kinh sợ, bên trên có đạo văn lưu chuyển, tang thương mà cổ kính.
1357 Vương Tử Văn thầm buồn bã, tâm cảnh bất đồng. . . Diệp Phàm đi trên thiên lộ, nhìn như tiêu sái nhưng thực ra cùng có nỗi lòng khác. Xem một hồi thịnh thế phồn hoa, đón cảnh tượng xương trắng thành núi.
1358 Đây là một phủ đệ thật lớn trong đó tập trung lâm viên, cung khuyết, đàn tràng. . . làm một thể, xem như rất rộng lớn hùng vĩ, nhưng khi bước vào cửa lại là cỏ dại mọc khắp nơi, một mảnh hoang vắng.
1359 Trên núi trống trải không thấy một gốc cây ngọn cỏ, chỉ có một phần mộ cổ như vậy, một đời huy hoàng, một đời bi thương, một đời kết thúc ở nơi này. .
1360 - Tiểu phá hài (đứa trẻ rách rưới)! Để xem ngươi còn dám mạnh miệng nữa không!Một đám trẻ hơi lớn vọt lên. Đứa nhỏ dơ bẩn này, quần áo rách nát, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vết xanh vết đen, trên người không hề ít vết thâm tím, nhưng lại rất hung hăn quật cường, không nói một lời nào, ra sức đánh trả, đánh cho hai đứa nhỏ mười một mười hai tuổi kêu la đau đớn.