1361 Cái sân này tuy rách nát nhưng cũng rất yên tĩnh, chỉ có vài cây cổ thụ lay động. Đến bên giếng cổ, tiểu phá hài múc một chậu nước trong, rửa sạch mặt mũi, lộ ra khuôn mặt non nớt, thanh tú mà nhỏ nhắn.
1362 Diệp Phàm ngẩn ra. Thánh thể nhất mạch lại lưu lại thứ gì? Dường như đó cũng không phải vật bình thường. - Chúng ta sớm đã không đủ sức bảo vệ nữa, nếu để trong tay khẳng định sẽ bị người khác chú ý, chỉ có thể nhờ Tiếp dẫn sứ bảo quản thay.
1363 Trong bình ngọc nhỏ thứ hai có màu đỏ tươi và màu vàng bắn ra, xinh đẹp thánh khiết mà xuất trần. . . Thứ này không ngờ là màu vàng, tồn tại với màu đỏ như máu, dung hợp một chỗ tỏa ánh sáng chói mắt, chiếu rọi vĩnh hằng.
1364 Trời đất toàn một màu xanh um, sinh cơ bừng bừng, có gốc mây dài đến mười mấy dặm, vòng quanh mấy ngọn núi, cũng có cổ thụ có thể so với ngọn núi lớn, chọc thẳng trong trời cao.
1365 Trong phần mộ cổ, sóng âm tiếng chuông vang vọng khắp núi sông, nhật nguyệt đều rung chuyển, thiên địa nơi đây như sắp sụp đổ!"Ầm ầm!"Cái đỉnh trên đầu Diệp Phàm chấn động kịch liệt, từng tia từng tia vạn vật mẫu khí sơ khai buông xuống, tiên dân thượng cổ, điểu hoa ngư trùng, Thần minh.
1366 Ngọn núi này thực tráng lệ, chiếm diện tích rất rộng, các loại cổ thụ sinh trưởng cắm rễ ở trên vách núi, xanh tươi xanh biếc, lấp lánh ánh sáng mờ ảo, như là ngọc bích khắc thành.
1367 Mặt mày Thương tộc ai nấy đều âm lành, không thể kiềm chế nỗi giận trong lòng, vô cùng căm tức Diệp Phàm. Mấy cường giả trong bóng tối dùng thần thức truyền âm, chuẩn bị một cấm khí muốn đột nhiên tập kích, trấn sát Diệp Phàm.
1368 Loại cảm giác tim đập nhanh, thánh huyết sôi trào, thiêu đốt hừng hực bên ngoài cơ thể, thiêu sạch lông đỏ đáng sợ trên cánh tay. Diệp Phàm khó có thể bình tĩnh.
1369 Tử huyết hóa thành một thân ảnh. Hắn oai hùng bức người, có một loại khí phách tuyệt thế, giống như một ngọn núi đứng sừng sững ra đó. Mái tóc tung bay rối loạn, con ngươi lạnh như băng, duy ngã độc tôn.
1370 Trong vũ trụ tinh hà rực rỡ, nhưng tại trong tinh vực này di tích cổ sinh mệnh quá mức hiếm thấy, so sánh cùng thiên vực mênh mông gần như xem nhẹ không đáng kể.
1371 Sương mù âm u mù mịt, xương trắng khắp nơi, phía trước một đội mười mấy âm binh, thân khoác trọng giáp, cầm trong tay trường kích, chiến qua. . . tràn ngập đủ loại sát khí.
1372 "Vù!"Sinh linh toàn thân đều là lông đỏ vung tay một cái, tất cả văn lạc trên mặt đất đều sống lại như là có sinh mệnh, kiếm ngân "boong boong", ngàn vạn đạo kiếm khí chém tan tầng tầng đám mây đen cao cao trên bầu trời, xuyên qua trong vũ trụ.
1373 Luân hồi ấn là một loại cổ pháp được luận chứng bất hủ từ thời đại thần thoại, các đại chí tôn muôn đời trước từng dốc lòng nghiên cứu tìm hiểu trong một thời gian tương đối dài trước kia.
1374 Tinh không mênh mông đã chôn dấu bao nhiêu bí mật từ xưa tới nay? Năm tháng vô tận, thời gian dài lâu, trong tinh không đã lưu chuyển vô số điều. Thời đại thần thoại thay đổi, Thiên Tôn thành tro, Thần Đình mai một, chư hoàng cũng mất đi, Đại đế cổ cũng biến thành đất vàng.
1375 - Là ai, ngày nay ở nơi nào?Diệp Phàm chấn động. Nhiều năm như vậy vẫn không có tin tức của cố nhân khiến lòng hắn lo lắng. - À, là một đôi huynh muội.
1376 - Thật ngạo mạn! Hắn không sợ nơi này trở thành nơi chôn xương cốt của Thương Thiên Bá Huyết sao?Trong mùi Long Mã phun ra khói trắng, phóng nhanh tới trước, bốn vó lớn bằng miệng bát đạp lên tảng đá trên mặt đất đều vỡ nát.
1377 Mọi người đều kinh sợ thối lui, có cảm giác như là một vị Bá vương khí nuốt núi sông đang rống giận, một cái chuông lớn lay động, thần uy cái thế, ngay cả Vương của Thánh nhân đều có thể bị tổn thương.
1378 "Xoát" một tiếng, Bá vương mở choàng mắt, bắn ra hai luồng thần điện màu tím xé mở hư không, hắn đánh ra một quyền đối kháng với người tới, khắp vòm trời to lớn bị dập nát.
1379 Tinh vực mênh mông, ánh sáng lấp lánh, không có ai có thể đi tới điểm cuối. Tinh không xinh đẹp cũng ẩn chứa biết bao bí mật. Từ xưa tới nay, trên tinh không cổ lộ này luôn có một đám thanh niên mang giấc mộng, đạp bước phương xa, hướng tới mục tiêu của chính mình, dùng nhiệt huyết mà phấn đấu, dùng sinh mệnh giao tranh, thuyết minh lý tưởng, tỏa ra những đóa hoa sinh mệnh diễm lệ.
1380 - Diệp đạo huynh nói thế là ý gì, chẳng lẽ muốn giữ chúng ta lại sao?Thần sắc lão Tín sứ không tốt hỏi. - Ngươi đã già rồi, râu cùng trắng cả mà còn đi phá đám với một đám trẻ con, thực tưởng mình là lão ngoan đồng sao?Diệp Phàm chế nhạo, không chút cảm tình với người này.