1321 - A. . . Lưu Nghiệp kêu to. Mũi thương dài tới một thước, lạnh căm cắm chói mắt đâm xuyên qua ngực hắn. Hắn đau đớn cử động, máu tươi rơi xuống, dính lên người ấm áp mà nhơn nhớt.
1322 Diệp Phàm còn chưa ra đi nhưng tên của hắn đã truyền ra khắp tinh không cổ lộ, dẫn phát một hồi chấn động, thập phương chú ý. Tán Đế Tinh Thánh thể tới đây.
1323 "Rống ngao. . . "Tiếng rít gào thật lớn như một cây chuỳ lớn nện trong lòng mỗi người, nhưng lại xuyên qua pháp trận phong ấn của cổ thành mà vào, làm cho rất nhiều người khí huyết bốc lên, gần như phải ngã dài trên mặt đất.
1324 Sáng sớm, một số người hoặc đứng trên tảng đá, hoặc ngồi xếp bằng trên đạo đài, phun nạp tinh hoa thiên địa, từng luồng hơi trắng từ miệng mũi bọn họ phun ra, phát ra như tiếng sấm.
1325 Khu vực này cát bay đá chạy, sấm rền chớp giật, có tiếng thần khóc quỷ gào, thậm chí có thể nhìn thấy từng cổ từng cổ thi hài Thần linh hiện lên, lộ ra dị tượng.
1326 Hồ lớn yên lặng, sương mù bao phủ, trong phạm vi mấy ngàn dạm không có sinh linh nào. Trên bờ cổ mộc xanh ngắt, sinh cơ bừng bừng, vách đá dựng đứng có một gốc linh dược sinh trưởng, tỏa ra từng luồng hương thơm.
1327 Long Mã lộ vẻ lạnh lùng, vó ngựa định trực tiếp đạp tới nhưng thời khắc mấu chốt vẫn nhịn được, lạnh lùng nhìn tới. Bốn nam nhân oai hùng cao lớn bước tới, đều có khí thế bức người.
1328 Đây là một hạt giống hình trái tim, ảm đạm không ánh sáng, toàn thân màu nâu vàng, mặc dù không có thần quang nhưng lại tràn ngập sinh cơ. - Đây là gì?Long Mã nhìn hỏi.
1329 Đại Nguyệt Pha, đây là một vùng đất kỳ dị, sườn núi cùng không dốc đứng, mà có hình bán nguyệt, là tồn tại như tên, địa thế rộng lớn, thoạt nhìn rất hoang vắng, không có một ngọn cây cọng cỏ.
1330 Chỗ trung tâm Đại Nguyệt Pha địa thế trống trải, không có độ dốc, sương mù cũng rất nhạt. . . Đôi cánh cửa đá thật lớn đang chậm rãi di chuyển, phát ra tiếng "kẹt kẹt", xuất hiện một khe hở, từ bên trong lao ra một luồng khói nhạt trông thật kinh dị.
1331 Khắp nơi yên tĩnh không một tiếng động, sương mù màu trắng lượn lờ, có vẻ không phù hợp với vùng đất chết này. Diệp Phàm đi ngược dòng Minh Hà màu đen, ở trên bờ thỉnh thoảng nhìn thấy một hai cổ thi thể trôi xuống.
1332 Một đám sinh vật cường đại vọt tới. Khí tức mãng hoang kinh thế tràn ra, hóa thành một dòng thác lũ thổi quét qua nơi mai táng Thần Quỷ, rung động ầm ầm!- Người nào dám tới đây đoạt tổ khí?!Một tiếng gầm thật lớn vang lên.
1333 Mấy người Diệp Phàm sau khi rời khỏi vùng đầm lầy, đi vào một dãy núi cỏ cây thưa thớt nhưng đều cao lớn thần thánh, có cổ thụ còn nguy nga hơn cả ngọn núi, bao phủ cả bầu trời và mặt đất, cao vút tận mây xanh.
1334 - Giết. . . Trong thiên địa nơi nơi đều là tiếng kêu. Đại chiến cực kỳ thảm thiết. Thi thể dày đặc trên bầu trời, không ngừng rơi xuống. Chiến trường trên mặt đất là chỗ tàn khốc nhất, máu tuôn như suối, thi thể hài cốt chồng chất thành núi.
1335 Băng sơn gần như đều tan chảy, rất nhiều thi thể hài cốt trôi bập bềnh trong Minh Hà đen xì. Mà hồ sâu cũng bị chưng khô, lộ ra cái giếng cổ ở phía dưới, một Thánh linh đứng sừng sững ở nơi đó, không người nào có thể đến gần.
1336 Trong vũ trụ, hỗn độn khí mù mịt, một thân ảnh cao lớn cường kiện đứng trong sương mù, nhìn không thấy chân dung, chỉ có một đôi mắt sắc bén tuyệt thế khiếp người.
1337 "Ầm ầm. . . "Tiếng vang càng ngày càng mạnh mẽ, đều đều như là nhịp đập một trái tim cường đại, lại giống như tiếng trống thần của Thiên Đình cổ phủ đầy bụi muôn đời vang lên.
1338 Một tiếng rống đánh nát núi sông, khí nuốt vạn dặm, đập tan vòm trời, giống như một ngọn núi lớn trấn áp bát hoang, vung Lục Đạo Luân Hồi Quyền tạo thành sức mạnh hiếm gì sánh nổi.
1339 Lão Phong Tử oai hùng to lớn, ngày nay thoạt nhìn đã ở tuổi ba mươi, vào lúc tráng niên, tóc đen như thác nước, con ngươi sâu sắc giống như Thần Ma vậy.
1340 Mạc Phổ nghe vậy, sắc mặt càng khó coi hơn. Thạch lang và Ô Cổ bị Diệp Phàm giết, đối với Thánh linh tộc đúng là một loại sỉ nhục. Ầm. Toàn thân máu huyết của hắn bừng lên, rực rỡ chói mắt, xuyên thấu qua thân thể đá, phát ra tiên quang vô lượng, có thần tính bất hủ.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50