1241 Ánh nắng chiều rơi xuống mắt hồ giống như dát vàng, sóng nước trong vắt. Xa xa, ngũ cốc lay động như gợn sóng. Gà chó cất tiếng, sơn thôn trong ánh nắng chiều tràn ngập vẻ an lành, không có tranh đoạt, giống như một vùng đào nguyên thế ngoại.
1242 Ở sâu trong vùng đất hoang có rất nhiều ngọn núi giống như bị rìu chặt ngang, núi non sụp đổ. Dường như có một quả tiên chùy đập vào nơi này, đâu đâu cũng là vết thương, lá vàng khô héo tiêu điều.
1243 - Xích Vân đã chết, bị Thánh thể Nhân tộc đập nát thây, máu tươi nhuốm đỏ mặt đất. Thần thức cũng không chạy thoát được một tia. Cường giả Xích Vân của Huyết Điện tộc phơi thây nơi hoang dã, chết ở cách tộc mình vạn dặm, hình thần câu diệt, khiến mọi người đều khiếp sợ.
1244 Ngân Nguyệt bị giết, Xích Vân đã chết, Đồ Loan cũng diệt, ngắn ngủi mấy ngày đã có ba vị Tổ Vương ngã xuống kết cục thân tử đạo tiêu. Cái chết của bọn họ đều do một người dựng lên, tiếng tăm Thánh thể Nhân tộc như gió lốc quét ngang Đông Hoang Trung Châu, Nam Lĩnh.
1245 - Hắn ăn một cường giả tộc ta?- Đúng… đúng thế, hắn ăn sống Thánh nhân, hơn nữa còn chưa xong, mà chỉ là bắt đầu. Con Kim Ô này cả người đầy máu, hoảng sợ kể lại chuyện khi đó, thân thể luôn phát run, làm cho hai vị Kim Ô Thánh nhân cũng phát lạnh như đang ở tại đó.
1246 Thái Dương Tinh rất lớn, nhiệt độ càng dọa người, dù là thành thánh cũng không dám tùy tiện đến gần. Diệp Phàm là Thánh thể Nhân tộc, đến chỗ này cũng cảm thấy sóng nhiệt ập tới.
1247 Bên trong cung điện rất trống trải, lời hai con Kim Ô nói quanh quẩn bên trong, bọn họ rất thù hận Diệp Phàm, bởi vì trước đây bị hắn dùng Hắc Tiễn làm bị thương.
1248 Trong cung điện đá phát ra ánh sáng thánh khiết như mặt trời, nơi này là Cổ Miếu triều bái thần linh Thái Dương. Diệp Phàm, hầu tử, Cơ Tử đi trong đền, lập tức tới trước truyền tống trận, đồng loạt thúc đẩy đạo pháp, kích hoạt từng đạo văn rắc rối.
1249 Một đám người đều sợ hãi kêu lớn. Điều này thật quá khó tin, dĩ nhiên là người thái cổ, vị lão nhân trước mắt đã từng tận mắt nhìn thấy. Lưu động ra lực lượng Thần minh tiền sử, bị pháp trận chuẩn của Đại đế Cổ bảo hộ, chẳng lẽ đây chính là Hoàng thái cổ sao?!Mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Hầu tử.
1250 - Thời đại thần thoại. . . Luân Hồi Ấn?! Đó là gì?Không chỉ Diệp Phàm, ngay cả Hắc Hoàng cũng lẩm bẩm, cả đám người đều rất giật mình. Từ cái tên này đã biểu lộ vài điều nhưng rất khó nói rõ, khiến người ta không dám khẳng định điều gì.
1251 Trời xanh không mây, bầu trời xanh lam như một khối bảo thạch, chiếu xuống ánh sáng lấp lánh khiến lòng người cảm thấy khoan khoái, tinh thần thư giăn.
1252 Vạn Long Sào ở dưới vực sâu vạn trượng, cổ động như tổ ong, đan vào nhau rậm rạp. Đây là một chỗ thần thổ vô cũng hiếm có. Tục truyền, đây chân chính là sao huyệt chân long, không phải là Thần minh thì không thể cư trú.
1253 - Là ngươi!?Đứng trong một huyệt động, hai mắt Càn Lôn Đại Thánh như bắn ra nộ quang, nhìn qua tầng tầng vách đất đá, thấy được Nhân Ma, trong lòng trầm xuống.
1254 - Mọc cánh thành tiên. Trời ạ! Chẳng lẽ đường thành tiên mở ra, có người thành tiên rồi sao?Đông Hoang chấn động, thiên hạ đều kinh, đã không chỉ giới hạn ở Bắc Vực.
1255 Tiên hà kinh thế xuất thế, tận tình phóng thích hào quang bất hủ. Đây là một cỗ khí phách tuyệt đại khiến Đại Thánh đều phải kinh sợ, vang dội cổ kim.
1256 - Tổ thánh. . . A. . . hu hu. . . Trước Vạn Long Sào đổ nát, một mảng tiếng khóc lớn truyền đến. Bọn họ kinh sợ hoảng hốt, không dám tin sự thật này, hoàng tộc Đại Thánh bị giết.
1257 Long sào trường tồn muôn đời, dùng long mộc màu đen luyện chế thành, sờ vào lạnh băng, leng keng rung động. Loại gỗ này ngày nay gần như tuyệt chủng. Nghe nói thời đại thần thoại có rồng ở đây xây tổ, để lại một cổ sào đen nhánh cao như núi.
1258 Tinh không lạnh băng, Diệp Phàm im lặng, đang tiễn đưa Nhân Ma, sắp sửa nhìn hắn đi xa. Nhân Ma lưng đeo một chuỗi Kim Ô cùng một con rồng già vảy tía lấp lánh, quay đầu nhìn hắn một cái, phất phất tay.
1259 Vũ trụ tối đen, các vì sao le lói, giống như những viên kim cương được khảm lên trên một miếng vải đen, trong màu đen lạnh như băng này, vẽ ra nhiều điểm sáng.
1260 Kim Ô, khi mặt xanh, cự Thư đều tìm kiếm ở những chỗ khác nhau, cuối cùng hoàn toàn không tìm được gì, cũng đều lần lượt đi đến gần phần mộ khổng lồ này.