1181 - Diệp Phàm, ngươi nếu quay đầu lại thì còn một đường sinh cơ. Nếu không thì hôm nay chắc chắn chúng ta sẽ diệt ngươi!Một người trung niên oai hùng khống chế một cơ giáp màu vàng, tấn công mãnh liệt nhất, đối kháng trực diện với Diệp Phàm.
1182 Mấy vị Bán Thánh Phạm tộc đều lạnh lùng. Ở trong vùng tinh hải này không ai dám nói với bọn họ như vậy. Người này từ bên ngoài tới không biết kiêng nể gì, còn muốn coi bọn họ làm con mồi.
1183 Một luồng Thánh tiễn như lửa đỏ phóng ra, càng chói mắt trong vũ trụ. Những nơi đó đi qua có vô số ký hiệu hiện ra, thánh văn đan xen. Sau lưng Diệp Phàm, Hoàng Kim Thần Tàng tỏa sáng rực rỡ, rung động boong boong khiến vòm trời nổ vang.
1184 Thuyền mẹ khổng lồ trôi nổi trong vũ trụ, Phạm Tiên sắc mặt trắng bệch, nghiến răng bạc, thần sắc rất khó coi, ngũ hành cơ giáp cấp Cổ Thánh bị người ta phá hủy, năm đại cao thủ toàn diệt.
1185 Diệp Phàm đi lên một chiếc cự hạm, kim loại lạnh băng lưu chuyển ký hiệu tỉ mỉ, đại đạo giao hòa với khoa học kỹ thuật làm cho nó có cường độ cực cao, đây là tài liệu hiếm thấy trải qua tinh luyện hàng triệu lần.
1186 Cô gái này còn trẻ tuổi, dung nhan như mộng ảo xinh đẹp như không thật, mái tóc đen có nhiều điểm sáng lấp lánh, cả người có tiên quang chảy ra, làm cơ thể trắng nõn càng mờ ảo.
1187 Phạm Tiên mái tóc đỏ rực như ngọn lửa bay múa, thân thể thướt tha như tinh linh trong lửa, nhưng lúc này ngón tay bị nắm đến trắng bệch. Lần trước đối mặt Diệp Phàm, đối phương vận dụng Ngũ sắc Thần Quang uy lực cực lớn, đánh tan mười chùm sáng công kích của mẫu hạm.
1188 Bờ cát trắng, nước biển xanh, gió biển nhẹ nhàng, cộng thêm một đám mỹ nữ dáng người nóng bòng đi qua lại, tự nhiên làm người ta vui vẻ. Diệp Phàm sinh ra một loại cảm giác vớ vẩn, đây chính là một mặt khác của không gian vũ trụ, có ảo giác như bờ biển xinh đẹp trên ở Địa cầu, làm cho hắn hoài nghi không chân thực.
1189 Diệp Phàm rời khôi Hải Tân, xuất hiện trên một cự sơn cao vạn trượng. Nơi này tuyết phủ trắng xóa, một mảnh lạnh như băng, nơi nơi là hàn vụ, lạnh tới thấu xương.
1190 Dưới đáy hồ này không có pháp bảo gì, Diệp Phàm nổi lên mặt nước, tiếp tục tiến về phía di tích tiếp theo, dựa theo truyền thuyết về Vạn Thanh mà đi. - Hắc, Tào gia tới, phát ra phần thưởng cực lớn, ai có thể mang đầu hoặc bắt được tên khổ tu sĩ tới sẽ thu hoạch cực kỳ phong phú.
1191 Một tràng đại chiến này khiến thiên địa thảm hại không chịu nổi, hỗn độn khí bị đánh tan, không thể thừa nhận được lực đạo đáng sợ bực này. Về phần dãy núi kia đã lập tưng băng toái khi Diệp Phàm bay lên, hóa thành bột phấn, không lưu lại bất cứ thứ gì.
1192 Đây là đại bản doanh của Tề Vân, những người hắn triệu tập vốn một lòng với hắn, có kẻ còn lên chiến hạm đuổi theo Diệp Phàm hôm nay, không có gì đáng thương lượng cả.
1193 Một lão già ở nơi này tán thưởng:- Đúng vậy! Dụ dỗ Tiên Vũ Tề tộc, bọn họ là một nửa chủ nhân viên tiểu tinh này, nếu xuất thủ tất nhiên sẽ long trời lở đất.
1194 - Trăm phương ngàn kế, không tiếc mọi giá chẳng sợ chỉ là một cỗ thi thể cũng nhất định phải đưa hắn về. Đây là quyết định của Thiên Đường Phạm tộc. Bọn họ càng rõ ràng giá trị của Diệp Phàm so với người ngoài.
1195 Diệp Phàm chặn được bàn tay màu xanh, vẫn không bị hắn ta mang đi, trong thời gian ngắn lại có thể địch lại, khiến một đám người ngây ra. Thánh nhân thân tới cũng không làm gì được hắn.
1196 Tiên Vũ Tề tộc đuổi giết Diệp Phàm, dẫn theo một đám người cùng theo tới lúc này lần lượt ra mặt quả thật khiến Diệp Phàm giật mình. Hắn không nhìn về phía "Thần" cũng không để ý ánh mắt cừu hận của Tào gia mà nhìn về phía mấy người khác.
1197 Phạm Tiên thẹn quá thành giận, hùng hổ chạy tới. Nàng thật sự nhịn đủ Diệp Phàm, cười nhạo và khiêu khích trắng trợn như vậy làm nàng muốn đem gót giày in lên mặt hắn.
1198 - Ta muốn giết ngươi. . . Lời nói dồn dập, thanh âm vô lực cùng với hơi thở như lan như xạ từ phía sau truyền đến. Diệp Phàm xoay người mà đi, Phạm Tiên theo sát phía sau, chưởng chỉ ấn lên lưng hắn nhưng sao có thể đả thương kim thân bất diệt?Bọn họ đi vào trong tinh vực, bàn cơ trận thai thông với Vực ngoại, rời xa chiến trường Thiên Đường.
1199 Dưới tinh không sáng lạn, một tiếng thét chói tai vãng vẳng kéo dài, nhưng không ai làm gì được, sắc mặt Phạm Tiên lúc đỏ lúc trắng, nhưng cũng không thay đổi được gì cả.
1200 Đại chiến còn chưa bắt đầu, các Vương hầu khắp nơi đã sớm ngồi đủ, bên trong giác đấu trường cực lớn này, đã không còn chỗ ngồi nữa, kín người hết chỗ, mỗi một người đều có thân phận và lai lịch không tầm thường.