141 “Ngươi là ai?” Phượng Lại Tà ngã ngồi trên mặt đất lạnh lẽo, trước mắt nó một mảnh hắc ám, nó vô ý thức lấy tay vuốt ve thủ hoàn trên cổ tay, hơi thở nguy hiểm lan tràn bốn phía.
142 Hai người ôm nhau thật chặt. . . Trong mắt Sí Viêm tràn ngập đau đớn, cặp tử mâu kia với hắn mà nói là quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn nữa. Cặp tử mâu này quen thuộc với hắn vì chủ nhân là người sở hữu nó, nó đối với chủ nhân có ý nghĩa như thế nào, mà đối với Tiểu Tà lại có nghĩa như thế nào.
143 Phượng Lại Tà vì phong ấn mới được cởi bỏ, lại thêm kinh hách quá độ nên té xỉu trong ngực Sí Viêm, hoàn toàn chìm vào bóng tối. Sí Viêm ôm cô bé rời khỏi gian phòng tràn ngập mùi máu tươi, chỉ để lại Tát Nạp đang khiếp sợ và Mễ Hiết Nhĩ đang hôn mê.
144 “Ngài tìm ta tới là có chuyện gì?” Thân ảnh thon dài xuất hiện trong căn phòng của Phượng Lại, con mắt màu bạc không hề có tiêu cự nghi hoặc híp lại, khẩu khí của Đệ Nhị ẩn chứa nghi hoặc cùng bất đắc dĩ.
145 “Tiểu Tà. ”Daddy?Một không gian u tối, thứ duy nhất có thể thấy được chính là con ngươi tử sắc kia. Con ngươi tử sắc!! Thật là daddy. Trong lòng mừng rỡ, Phượng Lại Tà nở rộ nụ cười mong đợi, không kịp chờ đợi chạy về phía đôi mắt kia“Daddy! Daddy!” Nó ra sức chạy, hy vọng mình có thể dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới cái ôm ấm áp quen thuộc kia.
146 Giống như một trận bạo phong càn quét tiến vào vương cung Huyết tộc, sắc mặt Phượng Lại âm trầm doạ người, hơi thở lạnh lẽo khiến cho binh lính canh cửa run lên, khiếp sợ lui về phía sau.
147 Ngơ ngác ngồi trên giường giống một búp bê không có sinh mệnh. Nước mắt Phượng Lại Tà trong hai ngày này đã chảy khô, nó vẫn ngồi dựa trên giường như vậy, không nói lời nào, cũng không động đậy.
148 Đã là ngày thứ ba kể từ khi bắt đầu ngày “săn bắt Thiên Sứ”, trong sơn cốc lúc trước yên ổn an tĩnh, giờ đã nổi lên mùi máu tươi nồng nặc, máu nhuộm sông dưới chân núi, nước sông biến thành máu loãng.
149 An Bắc học viện. Một buổi lễ tốt nghiệp vui vẻ đưa tiễn những học sinh hoàn thành khóa học ra trường, đại bộ phận học sinh đều vui sướng và kích động, cuối cùng cũng đã thoát khỏi cái mũ học sinh, nghênh đón bọn họ sẽ là một cuộc sống mới.
150 “Hì hì, ta đã trở về. ” Nheo lại tử mâu mỹ lệ, thanh âm của Phượng Lại Tà vút cao, ánh sáng trên khuôn mặt xinh đẹp không thể che giấu đi vẻ mỹ lệ của cô.
151 “Bệ hạ, ngài đang nói đùa sao?” Sau khi Phi Mặc được Phượng Tê sắp xếp đi cung cấp thông tin về “võ đạo đại hội” cho Phượng Lại Tà thì kinh hãi thiếu chút nữa con ngươi cũng rớt ra ngoài.
152 Ngay khi bọn thị vệ đang vui mừng cuối cùng cũng có thể đưa tiểu thư trở về thì phía sau có tiếng bánh xe nghiền nát đất cát trên mặt đất, kèm theo tiếng vó ngựa lộc cộc truyền vào tai mọi người.
153 “Ngươi nói gì?” Phượng Tê bỏ dao nĩa đang dùng cơm xuống, khẽ cau mày nghe tin tức Phi Mặc đưa tới. Quỳ gối trước mặt Phượng Tê, trên trán Phi Mặc toát ra một tầng mồ hôi lạnh: “Khởi bẩm bệ hạ, mới vừa nhận được tin tức từ phủ Công Tước truyền đến.
154 Ngửa đầu nhìn nơi vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, ký ức trong đầu như bị kéo về ba năm trước, vào một ngày nào đó, lần đầu tiên cô bị đưa đến hội trưởng lão.
155 “Con. . . con nói gì?” Đại trưởng lão hoảng sợ trừng mắt nhìn chiếc chìa khoá trong tay Phượng Lại Tà. Chiếc chìa khoá nho nhỏ kia đung đưa trước mắt hắn giống như tâm tình hắn lúc này.
156 Gặp quỷ??!!Phượng Lại Tà trừng mắt nhìn một màn quỷ dị trước mắt, nó đảo mắt nhìn về phía đại trưởng lão đang đứng một bên, hai mắt nheo lại bất mãn nhìn hắn chờ hắn ình một lời giải thích hợp lý.
157 Đi ra từ trong hội trưởng lão, Phượng Lại Tà không nhịn được duỗi cái lưng mệt mỏi, quay đầu lại nhìn hai thị vệ hai chân run run thì cảm thấy buồn cười, nó đáng sợ như vậy sao?“Đại Bạch, chúng ta về nhà trước đi, ta muốn mang đồ về.
158 Buổi dạ tiệc này mở ra là để chào mừng Phượng Lại Tà trở về. Tuy rằng cô bé chỉ là dưỡng nữ của Bá Tước, thế nhưng bởi người nhận nuôi cô bé là một Đông phương Huyết tộc thần bí nhất cường đại nhất trăm ngàn năm qua – Bá Tước Phượng Lại, một người tính cách lạnh lùng, xa cách mọi người – Bá Tước thần bí, nên từ ngày cô bé xuất hiện tại Huyết tộc đã bị các quý tộc chú ý.
159 “Ngươi thấy được??” Trong góc phòng âm u, Phượng Tê lặng yên không một tiếng động đi đến, nhàn nhạt mở miệng. Con ngươi màu tím nhìn người đang ẩn trong bóng tối.
160 “Ha ha ha. . . ”Bỗng nhiên Phượng Ngâm ngửa đầu cười dài một tiếng. Tiếng cười kia càn rỡ không gì sánh được khiến cho lòng người run rẩy. Dường như ẩn giấu dưới tiếng cười điên cuồng ấy là một linh hồn bị tàn phá thành nhiều mảnh nhỏ.