121 “Buông. ” Sí Viêm vừa kêu sợ hãi vừa giãy giụa muốn thoát ra, tiếc rằng hai tay của Phượng Lại Tà luôn gắt gao kéo hắn, khi hắn muốn dùng vũ lực thì lại sợ sẽ gây tổn thương cho cô bé, cho nên hắn chỉ biết kêu gào suông chứ không có hành động phản kháng thực tế nào.
122 Hỏa Đề ôm trán trở lại phòng, mở cửa ra nhìn gian phòng đen kịt. Bên ngoài, tiếng vui cười ríu rít và dòng nhạc du dương không ngừng truyền vào tai hắn, làm cho tâm trạng vốn đã bực bội của hắn càng trở nên không xong.
123 Tiểu Tà nằm trong lòng Phượng Lại, ngoan ngoãn để hắn ôm mình về phòng. Phượng Lại buông Tiểu Tà xuống, sau đó quét mắt nhìn trang phục trên người cô bé.
124 Hôm nay là ngày thi đấu cuối cùng trước khi tiến vào vòng đấu 20 người. Hầu như toàn bộ hi vọng lọt vào tốp 20 của các tuyển thủ đều dồn lại ở ngày thi đấu hôm nay.
125 Ánh mắt của Phượng Lại hơi biến đổi, nhưng hắn nhanh chóng trở lại bình thường. Hắn đưa tay phủ lên đôi mắt của Phượng Lại Tà, đôi môi khẽ mở, lặng lẽ đọc chú ngữ.
126 Sau khi chọn được top 20 người đứng đầu thì trận đấu chính thức của “Võ đạo đại hội” bắt đầu. Phong vân hội tụ, 20 vị tuyển thủ của các tộc mang vinh quang trong lòng bước vào trận chung kết.
127 Trong ly thủy tinh trong suốt óng ánh là chất lỏng màu đỏ yêu diễm mê hoặc, Phượng Lại ngồi trên ghế nhìn Đệ Nhị phía đối diện đang đứng trước cửa sổ.
128 Phượng Lại đứng ở trước giường Sóc Li nhìn vẻ mặt ngưng trọng của Sí Viêm đang bỏ đi quần áo trên người hắn. Vết thương bị hai cột ánh sáng đâm thủng lộ ra, chung quanh miệng vết thương mơ hồ có chút cháy xém, hiển nhiên là dấu vết bị tia sáng ma pháp nhiệt độ cao thiêu cháy.
129 Ngồi ở trong xe ngựa, Phượng Lại Tà chu cái miệng nhỏ lên, híp lại tròng mắt to nhìn chằm chằm soái ca tóc đen ngồi ở phía đối diện kia, trên khuôn mặt anh tuấn xa lạ nở một nụ cười rất thú vị nhìn Phượng Lại Tà.
130 Mục Đồ một thân trang phục màu xanh, trên mặt đeo mặt nạ để lộ một nửa gương mặt bên ngoài, mặc dù anh tuấn nhưng lại làm cho người ta không thể thích được.
131 Sau khi bụi bay tản đi, khói mù biến mất, môt bóng dáng mơ hồ hiện lên. Phượng Lại Tà cố sức mở to hai mắt, ngay cả hô hấp cũng trở nên nhẹ hơn. Một đôi mắt đỏ đậm lấp lánh như bảo thạch rubi mang theo một cỗ khí phách hồn nhiên thiên thành hiện ra.
132 Trải qua một ngày thi đấu, cuối cùng cũng chọn ra mười tuyển thủ còn lại tiến vào top 10 người mạnh nhất tiến thành cuộc thi đấu cuối cùng. Ngoại trừ Phi Mặc trong trận đấu với Hỏa Đề đã bại trận, thì Phượng Lại, Phượng Tê, Phượng Ca, Sí Viêm, cùng Linh đều tiến vào top 10.
133 Cách thời gian thi đấu của top 10 ba ngày. Vào sáng sớm, Phượng Lại Tà ngủ dậy trong căn phòng của Phượng Lại, bên người cũng đã không còn bóng dáng của hắn.
134 Ba ngày ngắn ngủi lặng lẽ trôi qua. Chỉ chớp mắt đã đến ngày thi đấu của top 10. Khi Tiểu Tà, Phượng Lại, Sóc Ẩn cùng Sí Viêm đi đến đấu trường của top 10 trong võ đạo đại hội thì bị mọi thứ trước mắt làm cho chấn động.
135 “Cái gì!!?” Phượng Lại Tà mở to đôi mắt màu hổ phách, trừng mắt nhìn Đệ Nhị bỗng nhiên đến thăm, cô bé không thể tin được, có phải tai mình xuất hiện ảo giác?Đệ Nhị nói: “Vì vậy sáng sớm mai ta sẽ khởi hành quay về phương Tây Ma tộc, đêm nay cố ý đến đây nói lời từ biệt với mọi người.
136 Bởi vì sử dụng mắt quá độ, toàn bộ hốc mắt Phượng Lại Tà đỏ lên hai ngày hai đêm giống như con thỏ nhỏ. Phượng Lại đau lòng nhìn cặp mắt to long lanh màu hổ phách lại trở thành hồng hồng giống như con thỏ, trong lòng hắn cảm thấy vô tận yêu thương cùng tự trách.
137 Trong mắt Nạp Hạ một mảnh sát khí, khoé môi hắn nhếch lên thật cao, bộ dáng tươi cười làm cho người ta cảm thấy điên cuồng. Trước mắt xảy ra một màn như vậy làm cho tất cả mọi người khiếp sợ tại chỗ.
138 Làn gió ấm áp thổi qua biển cả màu xanh, phất qua bãi cát màu vàng, chim hải âu màu trắng tung cánh bay lượn, thực vật xanh biếc trên hải đảo màu vàng lộ vẻ cực kỳ mỹ lệ.
139 Đáy biển mỹ lệ, san hô rực rỡ, nước biển an nhàn, Phượng Lại Tà yêu thích tất cả những điều này. Cô bé lười biếng nằm trong vỏ sò khổng lồ hưởng thụ khoảnh khắc tốt đẹp.
140 Phượng Lại ôm Phượng Lại Tà trở lại toà thành dưới đáy nước, binh lính trước cửa toà thành sắc mặt có chút nặng nề, nhìn thấy hai người Phượng Lại đến thì gương mặt trở nên căng thẳng, mơ hồ có thể thấy được vẻ khẩn trương.