81 Được Phượng Lại ôm trong lồng ngực, Phượng Lại Tà lần thứ hai đi vào ma giới. Nhìn khung cảnh quen thuộc tới từng cành cây ngọn cỏ ở bá tước phủ, cô bé chỉ có thể thầm cảm thán: “Ma giới buồn chán, ta đã trờ về.
82 Đến tận lúc hừng đông, Phượng Lại Tà mới bắt đầu mơ màng chợp mắt. Vì vậy, khi buổi sáng ngày tiếp theo đã tới, cô bé vẫn nằm ngủ nặng nề trên giường.
83 Sau khi biết được Phượng Lại phải tham dự Võ đạo đại hội, Tiểu Tà liền tràn đầy hứng thú quấn quít lấy daddy để hỏi về sự kiện này. Trước sự đeo bám của cô bé, Phượng Lại chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.
84 Giữa khu rừng rậm to lớn, Phượng Lại Tà hết nhìn đông lại nhìn tây, sau đó ngẩng đầu nhìn Phượng Lại: “Daddy, người có phải là tới săn thú không?”Phượng Lại nhướn mày, không rõ ý của câu hỏi này.
85 Phượng Tê cũng biết nguyên nhân mà phụ vương có thể buông tha hắn cũng chỉ có võ đạo đại hội. Hắn đợi hôm nay đã lâu. “Hôm nay anh có gặp Phượng Lại Tà.
86 Trong trạng thái mông lung mơ màng, Phượng Lại Tà cảm thấy dường như có ai đó đang ở bên cạnh mình. Chậm rãi mở mắt, cô bé liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc đang nhìn mình dịu dàng.
87 Phượng Lại Tà tức giận trừng mắt nhìn đám người vừa giục ngựa đi qua. Hành động của bọn họ rất thô bạo, thiếu chút nữa đã hất Li Mạt té xuống ngựa. Điều này làm cho Phượng Lại Tà vô cùng bất mãn.
88 “Loài người? Cô bé à, em không có đùa chứ?” Tứ hoàng tử kêu lên kinh ngạc, mắt vẫn nhìn Phượng Lại Tà chằm chằm. “Có cái gì không đúng sao?” Phượng Lại Tà nghiêng đầu, nhìn vẻ mặt kích động của ba người.
89 Nhìn thấy Phượng Lại Tà ngủ say, Phượng Tê nhất thời không biết phải làm sao. Lẽ ra, hắn nên đánh thức cô bé dậy, rồi răn dạy rằng việc mang theo công chúa Li Mạt tới khu vực săn bắn ngày hôm nay là hết sức nguy hiểm.
90 Lúc Phượng Lại Tà diện một bộ lễ phục màu tuyết trắng xuất hiện trước mặt Già Duệ và Li Mạt, ánh mắt Già Duệ không thể giấu nổi sự ngạc nhiên, thậm chí, hắn ta còn hoài nghi mở mắt thật to, dường như để xác nhận rằng cô gái trước mặt mình chỉ là một nhân loại bình thường chứ không phải cô em gái Liên Kiều của hắn.
91 Đang lúc giữa ba người tràn ngập một bầu không khí kì lạ thì Phượng Lại Tà bắt gặp một bóng dáng xinh đẹp mà quen thuộc. Cô bé nhếch môi để lộ nụ cười đầy ẩn ý.
92 Giữa lúc Phượng Lại Tà đang đăm chiêu suy nghĩ, yến hội lại một lần nữa im lặng trở lại. Phượng Lại Tà ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của mọi người, vừa nhìn thấy, cô bé liền cảm thấy chấn động, vô thức dịch sát vào người Phượng Tê.
93 Từ lễ hội chạy ra hoa viên, Phượng Lại Tà âm thầm cắn môi. Giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt bị cô bé thô bạo xóa đi. Phượng Lại Tà tức tối ngắt xuống mấy đóa hồng mọc gần đó, nhưng lòng bàn tay lại bị gai của chúng đâm chảy máu.
94 Cuộn mình trong lòng Phượng Lại, Tiểu Tà lặng lẽ nhìn về phía trước. Chẳng bao lâu sau, bọn họ liền tới được phủ bá tước. Trước cửa, Hồ Tư đã đứng đợi sẵn.
95 Đây là lần đầu tiên Phượng Lại Tà nhìn thấy năm tuyển thủ của huyết tộc tề tụ cùng nhau. Bởi vì đã gần tới ngày thi đấu, cả năm người đều tụ họp tại phủ bá tước của Phượng Lại.
96 “Phượng Tê, bọn họ là ai?” Phượng Lại Tà chú ý tới hai gã đàn ông sau lưng Phượng Tê, bèn hiếu kỳ chớp mắt hỏi. “Bọn họ là hai người chiến thắng trong số bốn vị được đề cử, hiện tại chị dẫn họ tới gặp bá tước đại nhân.
97 “Chi chi. ” Tiểu Tiểu Bạch phát ra tiếng kêu nho nhỏ. Khi Phượng Lại Tà được đặt trên giường, sắc mặt của cô bé đã trở nên đỏ hồng. Sắc đỏ này làm cho Phượng Lại Tà trở nên đặc biệt quyến rũ, nhưng ánh mắt cô bé lại lộ vẻ uể oải, mệt mỏi.
98 Khi Phượng Lại Tà thức dậy thì đã là sáng sớm ngày hôm sau. Cô bé cảm thấy đầu óc hơi nặng nề, xung quanh lại có một mùi xa lạ gì đó. Hơn nữa, cái mùi đó dường như là toát ra từ chính cơ thể của mình.
99 Khi màn đêm buông xuống, một tuần huấn luyện đặc biệt cuối cùng cũng kết thúc. Trong lúc mọi người tập luyện, Phượng Lại Tà, Tiểu Bạch và Sóc Ngôn đều đứng một bên quan sát.
100 Một đêm này đã định là sẽ không yên ổn. Sự xuất hiện của Đệ Nhị dường như mang tới một áp lực vô hình cho phủ bá tước. Cuộc bàn luận sôi nổi trên bàn ăn vì vậy mà chấm dứt, mỗi người ngồi yên ở vị trí của mình, lặng lẽ dùng bữa.