101 Khó ngủ suốt một đêm, Phượng Lại Tà càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này rất là kỳ lạ. Đang yên đang lành, không hiểu tại sao Hỏa Đề lại đưa ra lời cầu hôn.
102 “Rốt cuộc em muốn làm cái quái gì?” Hỏa Đề cố hất nước trên người mình xuống nhưng lại không có chút hiệu quả nào. Vẻ ướt sũng đầy chật vật làm cơn tức trong bụng hắn lại sôi sùng sục lên.
103 Tiểu Bạch trầm giọng rít gào, thể hiện nỗi phẫn nộ thấu trời, ngay cả Hỏa Đề vốn đang căm tức dữ dội cũng vì vậy mà thu lại vẻ bất bình tĩnh trên mặt, quay đầu nhìn đoàn người đang đi tới.
104 “Ngươi là ai?” Mục Đồ hơi nheo mắt lại, nhìn Hỏa Đề từ trên xuống dưới. Tuy rằng hắn biết rằng người trước mắt này là một trong ba vị hoàng tử của Ma tộc, nhưng thân phận chính xác thì vẫn không thể nào biết được.
105 Trở lại phủ bá tước, tâm trạng của Tiểu Bạch chùng xuống rõ ràng. Nó nặng nề lê bước một mình trở lại phòng của Phượng Lại Tà, lặng lẽ nằm rạp xuống đất, nghiêng đầu nhìn nơi khác, không muốn để ý bất kỳ chuyện gì nữa.
106 “Đệ Nhị quốc sư. ” Phượng Lại nhìn thoáng qua Đệ Nhị, thản nhiên lên tiếng. Đệ Nhị nở một nụ cười ôn hòa và thuần khiết như ánh trăng. Điều này làm cho Phượng Lại Tà rất kinh ngạc.
107 Đầu óc mờ mịt, hai mắt chua cay, Phượng Lại Tà chậm rãi mở mắt ra, bộ não hoạt động chậm chạp không có một chút phản ứng nào, dường như trong đó chứa rất nhiều kí ức, nhưng lại không nhớ ra được bất kỳ chuyện gì.
108 Phượng Lại Tà tựa vào bên giường, đôi chân co lại, hai mắt lo lắng nhìn Sóc Ngôn. “Tiểu Ngôn, cậu không đi nghỉ sao?” Mặc dù đáy lòng rất bất an, nhưng Phượng Lại Tà cũng không muốn liên lụy Sóc Ngôn.
109 “Tiểu Tà, cậu làm sao vậy?” Sóc Ngôn vội vàng chạy đến nâng Phượng Lại Tà dậy. Giờ phút này gương mặt cô bé tái nhợt, mồ hôi trên trán không ngừng chảy xuống, khuôn mặt trắng nõn hiện rõ vẻ đau đớn khổ sở, hàng lông mày nhíu lại làm cho người ta đau lòng không thôi.
110 Trái tim nhảy lên kịch liệt giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bật ra khỏi lồng ngực, Tiểu Tà mở to mắt, ở trong bóng đêm tìm kiếm ánh mắt duy nhất kia – con ngươi tử sắc đem lại cho nó sự an tâm trong lúc đang khẩn trương.
111 Tại hội trường đông đúc náo nhiệt, Phượng Lại Tà bám lấy tay daddy, giống một đứa trẻ hiếu kì hết nhìn đông lại nhìn tây, đôi mắt hổ phách không có một giây nghỉ ngơi, liên tục quay qua quay lại giữa rất nhiều người có ngoại hình kỳ quái.
112 Trên đường trở về, Phượng Lại Tà trái lo phải nghĩ, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì đó, cô bé giật nhẹ ống tay áo daddy, kề sát vào tai hắn hỏi: “Daddy, có phải là huyết tộc có thể tùy ý thay đổi ngoại hình không?”Nhìn thấy đại trưởng lão biến hình chẳng khác gì diễn ảo thuật thế kia, nó thật sự hoài nghi là bọn họ có thể tùy tiện thay đổi hình dáng theo ý mình, vậy chẳng phải là muốn biến già biến trẻ, giả thần giả quỷ thế nào cũng được sao?“Sau khi huyết tộc trưởng thành thì có thể thay đổi số tuổi của ngoại hình tùy theo sở thích.
113 “Daddy, Tê Tê có vấn đề gì vậy?” Có phải là mắt nó gặp ảo giác không? Tại sao đôi mắt nguyên bản màu đỏ sậm của Phượng Tê lại biến thành màu tím giống như của daddy? Lẽ nào là đột biến gen?Phượng Lại thu hồi tầm mắt lại, cúi đầu nhìn ánh mắt hiếu kỳ của Tiểu Tà.
114 Gần đến giờ thi đấu buổi chiều, Phượng Lại mới mang Phượng Lại Tà tới hội trường. Sau khi đến nơi, hắn lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Vỗ vỗ lưng Tiểu Tà, hắn bảo cô bé đi tìm Sóc Li, còn mình thì đuổi theo người kia đi mất.
115 Ngoan ngoãn ngồi bên dưới, Phượng Lại Tà hưng phấn bừng bừng quan sát trận đấu của Sóc Li. Không hổ là sư phụ của nó, bất kể là động tác hay là tư thái đều không thể chê vào đâu được.
116 “Tiểu Tà. ” Bỗng nhiên một tiếng gọi vang lên sau lưng Phượng Lại Tà. Hai mắt sáng lên, cô bé vui vẻ quay đầu lại, thả mình vào vòng tay quen thuộc. “Daddy, người đi đâu vậy? Làm hại người ta lo lắng quá.
117 Tiệc rượu chúc mừng. Phượng Lại Tà bận rộn lục tung cả tủ đồ với hi vọng có thể tìm thấy một bộ trang phục đủ để chấn động mọi người, nhưng dù rằng đã thử từng bộ một, cô bé vẫn chưa tìm được một bộ lễ phục ưng ý.
118 Hoa hồng diễm lệ bao trùm đại sảnh, màu đỏ thắm đặc biệt kiều diễm làm say đắm lòng người, tiếng nhạc du dương vang lên hòa vào hương hoa thoang thoảng trong không khí, tất cả tạo nên một buổi yến tiệc thoải mái thư giãn sau một ngày thi đấu căng thẳng.
119 Khi âm nhạc ngừng lại, tầm mắt của mọi người liền dời về phía thang lầu trong đại sảnh, nơi đó có hai vị vua của huyết tộc đang đứng cạnh nhau. Tiểu Tà khoát tay Phượng Lại, đưa mắt nhìn Phượng Ngâm cùng Già Duệ đang đứng cao cao tại thượng dưới bậc thềm hoa mỹ.
120 Đệ Nhị trầm mặc buông tay Phượng Lại Tà, trên nét mặt hờ hững và trầm tĩnh dường như lộ ra cái gì đó, nhưng hắn lại không nói, chỉ lẳng lặng cầm lên một món điểm tâm đặt vào tay Phượng Lại Tà.