161 “Phốc!!” Sau khi nghe xong lời nói của Phượng Tê, Phượng Lại Tà rất không hình tượng phun ra một ngụm trà sữa vừa mới vào miệng, toàn bộ trà sữa đều hiến thân cho y phục hoa mỹ của Phượng Tê.
162 Chiếm ưu thế chiều cao, Phượng Ngâm từ trên cao nhìn xuống Phượng Lại Tà đứng ở phía sau Phượng Tê, ngụ ý không rõ nhìn tử mâu nó đang bốc hoả. Bỗng nhiên gã bật cười một cách điên cuồng, vừa lắc đầu vừa đỡ trán mình.
163 Trên xe ngựa, Phượng Tê nhìn Phượng Lại Tà đang nghiêng đầu qua một bên ngắm phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ. Đáy lòng cực kỳ phức tạp, hắn vạn lần không nghĩ đến sự việc lại phát triển thành như bây giờ.
164 Ngân mâu chậm rãi mở ra…. Sau khi hai mắt mở ra hoàn toàn, một con mắt của Phượng Lại chậm rãi khôi phục màu tím vốn có. Thế nhưng con mắt kia vẫn duy trì trạng thái màu bạc.
165 Cái gì?Lời nói của Phượng Lại như một quả bom tấn nổ tung trong lòng Gabriel. Chẳng lẽ ý của hắn là: nếu bọn họ nhất định phải làm như vậy, hắn sẽ dùng cái chết để uy hiếp?Trong lòng có một linh cảm mãnh liệt, Gabriel nhìn ra được, Phượng Lại không phải cố ý hù doạ cô, thật sự hắn sẽ làm vậy.
166 Lộ trình thật dài, đường núi quanh co uốn lượn, đoàn người Phượng Lại Tà phong trần mệt mỏi chạy hai ngày đường, rất nhanh sẽ đến khu vực Đông phương Ma tộc.
167 Thành thị Ma tộc phồn hoa, phi thường náo nhiệt. Nhìn đám người Ma tộc xinh đẹp đi qua bên cạnh mình, Phượng Lại Tà kéo khăn che mặt lại. Trước khi trời tối bọn họ đã thuận lợi đến khu vực Ma tộc.
168 Mang theo một thân lửa giận, Hoả Đề tức giận vội vàng đi như sao xẹt xuyên qua hành lang. Ngay chỗ ngã rẽ chợt có một bóng dáng nhỏ nhắn đụng vào ngực hắn.
169 Trái tim, trong nháy mắt như ngừng đập. Phượng Lại Tà không hề nhúc nhích bị ôm thật chặt trong vòng ôm quen thuộc. Cô không dám quay đầu lại, không dám nói lời nào, cô sợ tất cả những ấm áp này chỉ là ảo giác.
170 Cửa lớn thuần một màu trắng, Hàn Ngự hít vào một hơi thật sâu, khi hai tay chạm vào cánh cửa hắn cảm giác được một luồng điện lưu xẹt qua. Hắn kinh ngạc phát hiện, không biết cửa phòng giam giữ Phượng Lại đã được hạ kết giới từ khi nào.
171 Dư âm nổ mạnh bị đẩy lùi, bóng dáng sau tro bụi lộ ra. Một tay Phượng Lại hóa giải tất cả sức mạnh, híp mắt nhìn thiếu niên đang đứng trước cửa có đôi tai và cái đuôi của hồ ly.
172 Một ánh sáng màu tím giống như tia chớp mạnh mẽ xuyên thấu kết giới của Micheal. Ngay lúc ánh sáng bạo liệt đi đến nửa đường thì va đập vào ánh sáng màu tím.
173 Sắc mặt Phượng Lại tái nhợt, dưới sự hướng dẫn của Xưng Quân và Sí Viêm hắn đi tới căn phòng của Phượng Lại Tà. Sau khi được Sí Viêm chữa trị, vết thương trên vai, bụng và đùi nhìn bề ngoài thì giống như đã khôi phục hoàn toàn bình thường.
174 Đối với Phượng Lại Tà thì hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong đời. Nói như vậy cũng không quá chút nào. Sáng sớm tỉnh lại trong lòng Phượng Lại, ngay khi mở mắt là có thể nhìn thấy tử mâu mang theo nụ cười đang nhìn mình.
175 “Bá Tước Phượng Lại!!” Hàn Ngự và Long Toa Toa đi theo phía sau Phượng Lại, hai người trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó lập tức đuổi theo. Phượng Lại dừng bước nhìn hai tiểu Thiên Sứ còn chút non nớt.
176 “Tiểu Tà. ” Long Toa Toa nuốt nước miếng, đáy mắt có chút xấu hổ nhìn Tiểu Tà rúc ở trong lòng Phượng Lại, đầu cô cúi thật thấp kéo kéo tay áo Hàn Ngự đang đứng bên cạnh.
177 Phượng Lại Tà không thể tin nhìn bình thủy tinh trong tay Phượng Lại nuốt nuốt nước miếng. Đây là máu của người cường đại nhất trong truyền thuyết, được Thượng Đế sủng ái nhất? Thiên sứ phản bội lại Thần, đi tới Ma giới – Lucifer thật sự tồn tại?Khó có thể tiếp thu, tâm tình Phượng Lại Tà có chút kích động.
178 Trong lòng cảm thấy đau nhức. Hắn biết Tiểu Tà không biết chuyện này, cô run rẩy mặc hắn ôm vào trong ngực, đôi mắt mở to không hiểu nhìn hắn. Lucifer lạnh nhạt quan sát hai người, y nói: “Trong ‘cuộc chiến Thiên – Ma’ vào ba năm trước các ngươi đại bại quay về.
179 Ngay khi Lucifer chuẩn bị ra tay với hai tiểu Thiên Sứ đáng ghét trước mặt thì Long Toa Toa vẫn cuộn trong lòng Hàn Ngự cuối cùng cũng lấy lại sức, nhìn y thét chói tai.
180 Hỏa Đề xóa sự mất mát tại đáy mắt rất nhanh. Hắn ngẩng đầu lên, cao ngạo mà quật cường nhìn gương mặt lạnh lẽo của Phượng Lại. “Nếu như muốn có được Tiểu Tà, như vậy hãy đánh bại ta trong trận đấu, bằng không, ta sẽ không giải trừ hôn ước!” Một lần chấp nhất cuối cùng, cho dù biết là thất bại nhưng hắn vẫn muốn nghênh chiến, hắn tuyệt không làm người nhu nhược chưa đánh đã chạy, hắn muốn quyết đấu một trận thắng bại với hắn ta.