441 Bạch Cư Dịch cũng thở dài, nhưng hắn lại nghĩ tới khí thế mới trong mấy tháng gần đây của Đại Đường thì tinh thần sau đó cũng phấn khởi hơn mà nói: “ Nhưng Tân Hoàng lên ngôi, sửa quốc hiệu là Đại Trị, điều này cũng làm cho chúng ta thấy được Đại Đường có hy vọng.
442 Ước chừng sau một khắc, Trương Hoán đến Quân Khí Giám. Quân Khí Giám vốn nằm ở chếch bên cạnh Cảnh Phong môn. Bởi vì diện tích nhỏ nên Trương Hoán lại chuyển hữu phường và kho hàng đến đồng cỏ chếch phía tây Ty Nông Tự, ở đó có một khoảnh đất trống lớn.
443 “ Thần không biết bệ hạ giá lâm. Xin bệ hạ thứ tội!” Trương Hoán cười cười bảo: “ Hôm nay trẫm thị sát Quân Khí Giám. Nhưng Quân Khí Giám cần vải trắng.
444 Hai canh giờ trước Tô Nhĩ Mạn đã đến Lan Châu, trước đó, hắn đã ra lệnh cho thủ hạ tại Lạc Dương, Giang Hoài bày bố nghi trận, thành công khiến cho Quốc An Ty của nước Đại Đường chú ý.
445 Lan Châu đã hoàn thành sứ mạng lịch sử của nó, nơi đây đã không còn là nơi tập trung chính quyền, trung tâm kinh tế nữa mà khôi phục thành một châu ở biên cương bình thường.
446 Thời gian canh bốn, sắc trời vẫn là một mảnh đen nhánh, tất cả đám sỹ tử ở Trường An đều sớm rời giường, hôm nay là mùng bốn tháng chín, tân hoàng đăng cơ lần đầu tiên tổ chức thi cử.
447 Liễu Tông Nguyên là đệ tử thế gia, tin tức của hắn tất nhiên có thể tin tưởng được, không đợi Bạch, Quách hai người nói gì, Liêu Tông Nguyên lại nói: “ Còn một tin tức nữa, chế khoa lần này không thi thiếp kinh.
448 Không có xe ngựa, Bạch Cư Dị đi bộ về, nhàn nhã đi dạo quay về nhà trọ, hôm nay thi rất tốt, hắn đặc biệt mua chút rượu và thức ăn, rời khỏi phòng khoảng mười bước, liền nghe có tiếng đọc sách: “ Nhiên tần dĩ khu khu chi địa, trí vạn thừa chi quyền, chiêu bát châu nhi triêu đồng liệt, bách hữu dư niên hĩ; nhiên hậu dĩ ** vi gia, hào hàm vi cung, nhất phu tác nan nhi thất miếu đọa, thân tử nhân thủ.
449 Ngày mùng bảy tháng chín, toàn bộ khu vực Tuyên Chính Điện đều được kiểm tra kĩ càng và bắt đầu phong tỏa hoàn toàn, nội bất xuất ngoại bất nhập. Sau đó là công việc dán số báo danh cho các thí sinh.
450 Vi Thanh đến Hồng Ấn phường để làm việc, mặc dù ông ta biết Trương Hoán có mặt ở đây nhưng cũng không vào bái kiến. Dĩ nhiên Trương Hoán hiểu tâm tư của Vi Thanh, hắn cũng không tức giận gì cả.
451 Nói xong, Lý Tuyên cũng chẳng thèm để ý đến Vi Trì phản ứng ra sao, hắn bước thẳng ra khỏi ngự thư phòng. Còn Vi Trì thì ngơ ngác nhìn bóng lưng của hắn khuất dần.
452 Nhưng nghi ngờ vẫn chỉ là nghi ngờ mà thôi. Vi Thanh vẽ một vòng tròn lên quyển thi của hắn, biểu thị ý xác nhận Lý Tuyên đã hoàn thành bài thi một cách bình thường.
453 Vi Thanh mang chiếc hộp đó trở về phòng của mình. Ông ta cẩn thận đóng cửa lại, rồi lập tức đem mở cái hộp đó ra. Bên trong hộp chỉ có ba cái khay đựng chút đồ ăn, và một cái bình sứ có hình hồ lô.
454 Bình Bình đứng cạnh đó, nhìn rõ ngay, những lời Thôi Tuyết Trúc vừa nói với Thôi Trức chính là đang muốn lấy lòng Hoán lang đây mà. Bình Bình là một người thẳng tính, mặc dù nàng cũng chẳng để ý hay ghen tuông khi Thôi Tuyết Trúc được gả cho Trương Hoán.
455 Quá trưa một chút, mấy trăm quan viên từ Chu Tước môn đi ra, bọn họ chia nhau đi tới các phường của thành Trường An để thông báo sĩ tử trúng tuyển, và đón họ vào cung yết kiến hoàng thượng.
456 Cái cảm giác thống khổ khi mất đi một đứa con vẫn còn đỏ hỏn thật đau xót như trái tim hắn đang bị vò xé vậy. Đứa con bé bỏng ấy ngay cả một cái tên cũng chưa kịp đặt.
457 Trong số các khách rượu này cũng có không ít những quan viên đang mang tấm sự buồn bực. Mặc dù kết quả cuối cùng của cuộc thi khảo hạch quan chức cũng như phương án giảm biên chế quan lại cũng chưa hề có, nhưng đã có những tin tức đồn đại về chuyện này lan tràn khắp nơi.
458 “ Ai! Trong cung xảy ra đại sự. . . ” An Trung Thuận liền kề miệng sát vào tai Nhan Cửu Độ nói nhỏ mấy câu. An Trung Thuận nói tới đâu sắc mặt của Nhan Cửu Độ lập từ chỗ kinh ngạc, đột nhiên chuyển sang vô cùng choáng váng sợ hãi: “ Ngươi nói tam hoàng tử.
459 Nhưng khi Lý Hàm vừa mới đi ra tới đại môn thì ông ta đã ngẩn người ra vì ngỡ ngàng khi thấy Ngự Sử Trung Thừa Đỗ Mai đang đứng chắp tay chờ đón ở cách đó không xa.
460 Hàn tướng quốc và Hồ Dung khi nghe Trương Hoán nói vậy, liền liếc mắt nhìn nhau. Cả hai cùng nhau quỳ xuống, Hàn tướng quốc khuyên nhủ Trương Hoán bằng một giọng thống thiết đầy lòng trung nghĩa: “ Bẩm hoàng thượng, tội ăn hối lộ là trái pháp luật, là đáng hận, đáng trừng phạt.