381 Bùi Hữu hơi hạ thấp người cười nói: “ Di chuyển người Khiết Đan bị đánh tan về phía nam là kết cục đã định. Nhưng đưa bọn họ chuyển về chỗ nào thì tại hạ còn chưa có chủ ý, cho nên đặc biệt đến xin Thái úy chỉ giáo, thu xếp cho bọn họ ở đâu là thỏa đáng nhất?” Quách Tử Nghi nhanh chóng liếc nhìn Bùi Hữu, chính mình cũng không còn khống chế chư hầu các nơi của Đại Đường, chỉ là lão Tường quốc đã lui về nghỉ nhiều năm.
382 Nhưng mà Tống Cẩm ký còn có thân phận đặc thù khác. Nó là chi nhánh tại Quảng Lăng do Lũng Hữu Nội Vụ ty thiết lập, nó chủ quản việc thu thập tin tức tại cả khu Hoài Nam, nó có hơn một trăm thành viên.
383 Sáng sớm hôm nay, Sở Hành Thủy lại nhận được tin tức đại quân Trương Hoán áp sát. Tin tức đột nhiên tới lập tức dập tắt sự căm hận tràn trề của Sở Hành Thủy.
384 Nhưng bản thân Triệu Nghiêm lại cực kỳ tỉnh táo, hắn là một Trưởng Sử hàm ngũ phẩm lại nắm giữ quyền lực quận lớn hàm tam phẩm gần một năm, điều này cho dù như thế nào vẫn là một chuyện cực kỳ không bình thường.
385 “ Vâng, thám báo của chúng ta phát hiện bọn họ quả thật là hạ trại chứ không phải hành quân. ” Thân binh trả lời không chút do dự. Lý Sư Đạo nắm hai bên thái dương lại đi vài bước, rốt cục hắn thay đổi mệnh lệnh “ Truyền lệnh đại quân lập tức tập hợp, chuẩn bị theo ta tập kích bất ngờ trại địch.
386 Sở Hành Thủy đau đầu tin đến từ Diêm thành. Theo binh sĩ trốn về báo cáo, Trương Hoán thân chinh dẫn ba vạn kỵ binh đánh bại ba vạn kỵ binh của Lý Sư Đạo ở Diêm thành.
387 Trong thoáng chốc, một đội quân thần tốc xuất doanh, hướng về phía bờ sông Hoài mà chạy tới. Bờ Nam sông Hoài bố trí hai vạn quân Hoài Nam, từ mờ sáng hôm nay, phía bờ bên kia đã bắt đầu có động tĩnh, khiến cho quân Hoài Nam càng thêm khẩn trương, mọi người giương cung lắp tên, máy ném đá xèo xèo cạc cạc.
388 Tề Lộc ngồi xuống, hắn trầm ngâm một chút rồi nói: “ Cuộc chiến Diêm thành chắc ngươi đã nghe qua. Lý Sư Đạo có hai vạn quân quyết chiến với chúng ta.
389 Trương Hoán nói một loạt điều kiện, khiến mặt Sở Hành Vân trắng bệch ra. Nghe hết ba điều kiện Sở Hành Vân mặt xám như tro, hắn hiểu rõ rằng Trương Hoán muốn dùng Sở gia để “ giết một răn trăm” Nhưng nếu đáp ứng ba điều kiện này thì cơ nghiệp mấy chục năm của Sở gia thế là mất hết.
390 Viết xong bức thư, hắn cảm thấy có vẻ đã kiệt sức liền đặt bút xuống, xếp sơ qua một số văn kiện trên bàn rồi lên giường nghỉ ngơi. Bỗng nhiên hắn nghe như trên bờ có người gọi tên hắn.
391 Chu Quý gật đầu lại nói: “ Danh dự của Giám quốc đại nhân trước nay chúng ta đều tin phục. Nhưng ta cả gan hỏi một câu giám quốc điện hạ có nghĩ đến việc nghiệp quan bỏ tiền ra? Bọn họ buôn bán quy mô lớn hơn chúng ta không chỉ gấp mười lần hơn nữa lại không phải nộp một đồng tiền thuế nào.
392 Nói xong, hắn khoát tay chặn lại, Sở Hành Vân từ phía sau đem một hộp gỗ đàn hai tay đưa cho Trương Hoán nói:“ Đây là bình phù, sơ đồ đất đai cùng các cửa hàng của Sở gia chúng ta, xin giám quốc điện hạ kiểm tra và nhận lấy.
393 Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến thanh âm dồn dập, lão gia Triệu Nghiêm lảo đảo chạy vào, thở không ra hơi nói:“ Lão gia, phu nhân, mau! Mau! Cái người chuẩn bị làm Hoàng đế Thập Bát Lang tới, đang ở ngoài cửa.
394 Lúc này cửa thành bỗng trở nên nhốn nháo, người ra vào cửa thành, xen gựa đều hoảng sợ tránh sang hai bên đường. Một đội binh lính đi vào cửa thành, bọn họ vũ trang đầy đủ, đằng đằng sát khí, nhanh chóng khống chế trong thành.
395 Lý Thừa Hoành chân vừa bước vào cửa, không cần người thông báo, quản gia nhà Lý Miễn vội vàng đưa hắn vào nội phủ, một buổi sáng, dường như mọi người đều giống như Lý Thừa Hoành, tức sùi bọt mép, trong đôi mắt của hắn bắn ra những tia cừu hận lạnh thấu xương, đây quả thực giống như đúc vậy.
396 Giữa trưa, cửa Trường Nhạc của Thái cực cung mở ra. Một dám hoạn quan có việc ra khỏi cung chen lấn trước cửa cung nhận lấy giấy chấp nhận có chữ ký của hiệu úy nhanh nhanh chóng chóng muốn đi ra ngoài.
397 Thôi Ngụ suy nghĩ một chút liền nói: “ Em thấy lầ này hắn đi xuống phía nam đến Quảng Lăng thật ra là kế “ Dục cầm cố túng” Hắn muốn đăng vị nhưng lại không tìm được cớ liềm chủ động để Lý Miễn tạo cơ hội cho hắn.
398 Bùi Oánh gật đầu, nàng thấy mặt tên hiệu úy trẻ đầy máu tương, ánh mắt đầy vẻ hối hận. Nghĩ tới hắn ta bình thường mang một khuôn mặt tươi cười nhưng hiện đang hấp hối.
399 Tối ngày hôm kia Lý Miễn phái người vội tới tặng một thiếp cho hắn, mời hắn hôm qua đến phủ gặp gỡ nhưng hắn không đi. Đó không phải bởi vì hắn vẫn còn niệm tình gì đối với Trương Hoán.
400 Trời vừa tối, một chiếc xe ngựa liền dừng lại trước cửa Ty Nội Vụ. Người xuống là một nam nhân khoảng ba mươi tuổi, đúng là phụ tá đứng đầu của Lý Cầu Hoàng Vân Khanh, hắn cảnh giác nhìn quanh bốn phía liền bước nhanh đi lên bậc thang, lấy ra một chiếc thẻ đồng đưa thoáng qua cho bên trong cửa xem rồi chợt lách người đi vào.