361 Nghe tin thần tượng bị bắt, ý nghĩ đầu tiên của Tần Dục là không có khả năng nhưng tin tức truyền đi hết sức rõ ràng, thậm chí còn nói công khai thẩm vấn, cái này cũng không thể nào là không có lửa thì sao có khói, hắn thoáng suy nghĩ rồi quyết định tới phủ nha xem thế nào.
362 Cùng ngày trong đêm, thiên lý mã của Đỗ Hà vẫn không hồi phục, hắn không thể chờ đợi liền lên ngựa chạy về Tô Châu, trong tay cầm bản viết tay liên quan đến sinh mạng mười lăm vạn người nên một giây đồng hồ cũng không muốn trì hoãn.
363 Thành Dương Châu. Tần Dục nhàn tản đi dạo trên đường cái, nhìn quanh để tìm dê béo làm thịt. Đây cơ hồ đã là lệ cũ của hắn, nhìn ngoài như một kẻ bất học vô thuật, chơi bời lêu lổng, kỳ thật hắn cũng có chút khó xử, không có biện pháp gì.
364 Trên đường đi Đỗ Hà nhớ lại tình cảm mà bách tính Tô Châu dành cho hắn, hắn chỉ cảm thấy mình làm chuyện nên làm, cũng không nghĩ sẽ nhận được bất cứ hồi báo nào, nhưng tình cảm mà bách tính dành cho hắn, khiến hắn thật sự bất ngờ, cũng cảm thấy vô cùng vui sướng.
365 Có thể thu nhận một người tài năng như Tần Dục, Đỗ Hà vô cùng vui mừng, sau khi thu xếp cho hai người bọn họ, liền nhận lời Tô Định Phương, cùng hắn đi uống rượu.
366 Rời khỏi hoàng cung, Đỗ Hà đi thẳng về phía phủ Thái Quốc Công, một năm không gặp, không biết song thân và kiều thê có khỏe mạnh hay không, vừa nghĩ đến đây tâm tình của kẻ lãng tử trở về nhà càng thêm bức thiết, nhìn thấy trên đường người đi lại không nhiều lắm, giương roi ngựa, giục ngựa chạy vội.
367 Đây cũng không phải lần đầu tiên Đỗ Hà trái ôm phải ấp, mặc dù trong lòng có vẻ mâu thuẫn, nhưng Trường Nhạc và Lý Tuyết Nhạn đều muốn Đỗ Hà yêu thương mình cũng không phản kháng, chỉ thoáng đỏ mặt, chia làm tả hữu tựa vào ngực hắn.
368 Kế hoạch tác chiến nhất long song phượng thất bại, trực tiếp làm cho Đỗ Hà buồn bực suốt đêm không ngủ, đến sáng sớm khiến đôi mắt quầng thâm, tâm tình bực bội.
369 Lời nói của Trữ Toại Lương làm Đỗ Hà khó chịu, hắn cũng không phủ nhận Lý Thế Dân thật xem trọng hắn, nhưng cách xem trọng này cũng không phải do hắn dựa vào nịnh nọt mà trao đổi, cũng không phải dựa vào thân phận phò mã mà lấy được.
370 Quan Trung, từ thời cổ xưa vốn đã là một khu vực phồn hoa, từ lúc ban đầu tổ tiên Hiên Viên Hoàng Đế cùng Thần Nông Viêm Đế cho tới nay đều chiếm cứ địa vị không tầm thường trong thiên hạ đại thế.
371 Đỗ Hà hiểu ý cười cười, khai phát Giang Nam đạt được cả tiền tài cùng lương thực, có thể từ căn bản giải quyết được hai nan đề lớn của Đại Đường, làm sao Lý Thế Dân lại không tâm động.
372 Phạm Dương, Cổ thành Trác huyện, là cố hương của Lưu Bị, Trương Phi thời kỳ Tam Quốc. Nhưng đây chỉ là chuyện quá khứ, năm xưa tuy Lưu Bị, Trương Phi danh chấn thiên hạ, nhưng ở Đường triều lại như mặt trời lặn lúc hoàng hôn, uy danh đã không còn, chỉ còn lại một dòng họ không ai không biết chính là Lô thị.
373 Lời nói của Thôi Trung Bình đưa tới một hồi trầm mặc. Lô Tử Thiên cúi đầu trầm ngâm, giống như đang suy tư gì. Trên khuôn mặt già nua của Lô Tử Kiến không có biểu lộ gì.
374 Vừa nghe nói tới kiếm vũ của Công Tôn Dạ Nguyệt, Đỗ Hà bản năng nhớ tới khối yêu bài mình nhặt được trong lúc vô tình, nhớ tới Công Tôn đại nương trong lịch sử, tự nhiên cũng nhớ tới “Quan Công Tôn đại nương đệ tử vũ kiếm khí hành” của Đỗ Phủ: “Xưa người đẹp Công Tôn múa kiếm.
375 Kỳ nghỉ đông qua đi trong nháy mắt, Đỗ Hà tranh thủ mấy ngày nghỉ đông nhàn rỗi, sửa sang, chỉnh lý mấy điểm quan trọng trong phương án khai mở Giang Nam, viết một bản tấu chương thật dài, quy hoạch từng ghi chép có trong hồ sơ, để bảo đảm vạn toàn, hắn còn đặc biệt đưa cho lão gia tử Đỗ Như Hối xem trước, để lão giả tử sửa chữa trau chuốt, xem xem có chỗ nào cần chỉnh sửa lại hay không.
376 Đỗ Hà nghe Tát Tang Địch nói như vậy mới lưu luyến đặt tiểu Tàng Sư trong lòng xuống dưới đất. Tiểu gia hỏa nhe răng chạy đến chỗ không người, cảnh giác nhìn mọi người, bộ lông vàng tươi trên người dựng đứng, chỉ vì cổ đang bị buộc dây thừng, nó cũng vô lực chạy trốn, dáng vẻ vừa uy vũ, lại vừa đáng thương, khiến Đỗ Hà nhìn thấy mà đau lòng.
377 - Dừng tay. Đông Đột Quyết, Tiết Duyên Đà cũng không phải vật gì tốt, bọn hắn một bên ở phương bắc, một bên ở phương tây, chiếm cứ thổ địa cực kỳ rộng lớn, có lực lượng kế tục không tầm thường.
378 Đỗ Hà cũng muốn nhìn xem rút cuộc là con ngựa như thế nào, có thể làm cho dân tộc trên thảo nguyên thúc thủ vô sách, đi nhanh tiến vào đình viện, cảnh tượng trong sân lại khiến cho hắn chấn động, đó là một con tuấn mã khó có thể dùng ngôn ngữ hình dung, xác thực phải nói là thiên mã.
379 Dục Cốc Thiết ngồi yên bất định, con người ai cũng có tư tâm nhất định, bất cứ kẻ nào cũng không ngoại lệ. Chuyện phát sinh, chỉ cần quan hệ đến người một nhà, không thể tránh khỏi nghiêng về người nhà của mình, đây là chuyện thường tình.
380 Dục Cốc Thiết đã giải quyết xong, cũng chỉ còn lại Đại Độ Thiết. Dục Cốc Thiết đã đưa ngựa cho Lý Thế Dân, nhưng hiện giờ con ngựa lại nằm trong tay Đại Độ Thiết, muốn mạnh mẽ cưỡng đoạt cũng không được.