301 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhHuyện Tức Mặc, Hà Nam, Lai Châu !Huyện Tức Mặc là một huyện nhỏ giáp biển, cũng là một tiểu huyện không ai biết, nguyên do nổi tiếng không phải vì ở đây xuất ra đại nhân vật gì, mà nổi tiếng vì rượu, loại rượu lưu truyền thời kì Xuân Thu Chiến quốc …Tức Mặc lão tửu.
302 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhĐỗ Hà thấy Hoàng Phủ Hạo Hoa cười dâm đãng, trừng mắt liếc nhìn hắn, tên gia hỏa này cứng cáp rồi, bây giờ còn có lá gan trêu chọc mình.
303 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhĐây là một cao thủ!Lý Dật Phong cảm thấy bất ngờ, bây giờ là thời kì thái bình thịnh thế, học tập võ nghệ đã không được trọng dụng.
304 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianh- Trốn!Lời nói của Đỗ Hà khiến Lý Dật Phong khẽ giật mình, ngây người hồi lâu, thời gian hắn ở cạnh Đỗ Hà không dài, nhưng cách xử sự của Đỗ Hà rất có lực tương tác, rất dễ khiến người ta sản sinh tín nhiệm, tin tưởng lời nói của hắn.
305 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhThương thuyền chia làm bốn khoang, khoang thứ nhất là nhân lực cơ động, khoang hai là nhân lực chèo thuyền, khoang thứ ba thuộc về nhà kho, chính giữa coi như phòng trọ.
306 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhCả hai nghĩ đến tình cảnh vừa rồi đều lạnh toát!Một lát sau, Lý Dật Phong cảm giác được đau đớn thấu tim thì không khỏi cười khổ.
307 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhNgọn đèn lại một lần nữa được thắp lên, lờ mờ thấy cảm nhận được không khí tử vong. Lý Dật Phong nhìn qua thi thể chất ngổn ngang, trong lòng cũng cảm thấy chấn động.
308 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhPhương pháp của Đỗ Hà rất đơn giản, chính là chờ đợi. Biện pháp này nghe rất ngu xuẩn nhưng dùng vào thời điểm này lại là hợp lý nhất.
309 Nhóm dịch: DungnhiNguồn: Vipvandan. vnSưu tầm by conem_bendoianhĐối mặt với khí thế hung hãn của Ngụy Tượng, Đỗ Hà cũng chỉ có thể ngưng thần đối phó.
310 Lập Chính Điện!Đây là khuê phòng nữ tử nhìn qua thật đơn giản nhưng lại xa hoa!Nơi này chiếm diện tích cực lớn, nhưng cũng không bài trí xa xỉ, bốn vách tường đều treo tranh chữ, bên dưới lạc khoản đều lưu lại tên của danh gia đương thế, bất luận bức vẽ nào nếu đưa ra ngoài thị trường đều vượt giá trên trời.
311 Sau khi bắt giết toàn bộ đạo tặc, Đỗ Hà cùng Lý Dật Phong lập tức nhận được đãi ngộ như những vị anh hùng. Ở bất cứ thời đại nào anh hùng luôn được người người kính ngưỡng cùng tôn kính, nhất là anh hùng thời cổ đại, anh hùng thời vũ khí lạnh lại càng thêm như thế.
312 Dương Châu thời Đường triều cũng không giống như thời Tam Quốc bao hàm Hoài Nam, Giang Đông, mà chỉ là một quận Giang Đô, còn được xưng là Quảng Lăng.
313 Bộ dáng của người mới tới khiến Đỗ Hà phải ghé mắt, đó là một tòa núi thịt còn vĩ đại hơn cả Trình Phỉ Thúy, chỉ thấy tên mập kia cao gần một thước tám, so với Đỗ Hà còn cao hơn chút ít, mặt đầy thịt béo tới mức không thấy được cổ họng, màu da ngăm đen, mặt có chút râu, đôi mắt đen phảng phất như mắt chuột không ngừng xoay chuyển láo liên, tướng mạo gian tặc nói không nên lời.
314 Từ Mạn Thành chui vào cỗ kiệu lớn phối hợp với thân hình khổng lồ của hắn, vội vàng kéo màn kiệu che kín gương mặt hắn. Đang lúc tháng hai, trời tối rất nhanh, vừa kéo màn bên trong kiệu liền trở nên có chút u ám.
315 Từ Tuệ quả nhiên rất tức giận, phiền muộn đến chết, nàng sống ở Giang Nam, rất ít khi ra ngoài du ngoạn, đây là lần đầu tiên nàng tới Dương Châu. Từ lúc ở Tô Châu đã nghe đến Dương Châu có thể ngắm nhìn vẻ tráng lệ của hạ du Trường Giang liền tiến về phía trước du ngoạn, nhưng phát hiện hiện giờ đang từ mùa đông chuyển sang sắc xuân, mấy tháng này ít có mưa xuống, mặc dù nước sông Trường Giang chảy xiết, nhưng không thể hiện được cảm giác bành trướng, không thưởng thức được cảnh đẹp của Trường Giang, chỉ có thể mất hứng quay về.
316 Vũ Mị Nương kiều diễm xinh đẹp, nhìn từ xa giống như một đóa hoa hồng sắp nở, càng nhìn gần càng cảm thấy tươi đẹp vô cùng. Vân Trác cũng là một nhân vật phong lưu tuấn tú.
317 Rạng sáng ngày thứ hai, những ngôi nhà gần Từ phủ bị âm thanh gào thét đêm qua tập kích, không hẹn mà cùng tra tìm ngọn nguồn phát ra tạp âm giữa đêm khuya.
318 Đi vào hậu viện tửu quán, Đỗ Hà ngồi xuống, kêu Hoàng Phủ Hạo Hoa và Ba Vũ Hưng ngồi xuống, trước tiên không vội thương nghị chính sự mà hỏi bọn hắn tình huống gần đây.
319 Tùy ý nhắc tới bút tích thực “Lan Đình Tập Tự” của Vương Hi Chi, Đỗ Hà không khỏi thầm nghĩ, thế kỷ hai mươi mốt, bút tích thực của Vương Hi Chi sớm đã tuyệt tích, truyền lưu trên đời chẳng qua là bản gốc cao cổ.
320 Chiếc miệng nhỏ nhắn của Vũ Mị Nương bị hôn liên tục, sắc mặt ửng hồng, cũng không thể giả bộ, ho hai tiếng ra vẻ đã tỉnh. Đỗ Hà thấy nàng tỉnh lại, nhẹ nhàng thở ra, lập tức cũng thấy kỳ quái, người sặc nước sau khi được cứu tỉnh ít nhất phải nôn ra chút nước, sao Mị Nương không vậy? Hắn cho là những diễn viên trên TV làm vậy, không thể tin, đâu biết Vũ Mị Nương căn bản không uống qua một ngụm nước sông, hết thảy đều là giả bộ.