101 Nữ tử y phục lụa vàng lạnh lùng trừng mắt liếc Thập Thất, mở miệng nói: "Bổn cung nói chuyện đâu đến lượt ngươi chen miệng vào, vả miệng!"Lời truyền ra, cung nữ phía sau nữ tử y phục vàng đi tới trước mặt Thập Thất, giơ bàn tay lên liền tát bốp bốp hai cái ở trên mặt Thập Thất.
102 Nguyệt Trì Lạc đương nhiên cũng có nghe qua không ít tin đồn về Tống Chỉ Thi, nào là Đệ Nhất Mỹ Nhân nước Đông Phương, Đệ Nhất Tài Nữ Đế Đô nha, thái tử phi đương triều, tương lai là quốc mẫu.
103 Thái tử phi thua, thua bởi một Tứ vương phi không có danh tiếng gì, điều này khiến cho những người gửi gắm kỳ vọng vào thái tử phi mà nói đúng là đả kích không nhỏ.
104 Sắc mặt Tống Chỉ Thi lúc này không còn chút máu, huyết sắc đôi môi đỏ tươi giảm sút đến cực điểm, làm sao có thể chứ?Rõ ràng mình chỉ thua nàng nửa ván, như vậy xem ra, nửa ván này nàng vẫn còn nể mặt mình, nếu không cứ tiếp tục như vậy, bản thân làm sao có thể chỉ thua nửa ván mà thôi?Vốn nghĩ rằng Tống Chỉ Thi nàng là thiên chi kiêu nữ, cầm kỳ thư họa thế nào không tinh thông, làm sao có thể lại thua bởi một người không hề có chút danh tiếng?Hít một hơi thật sâu, sửa sang lại biểu cảm khuôn mặt, Tống Chỉ Thi đành phải đè xuống ảo não cùng hối hận ở trong lòng.
105 Thập Thất đi theo chủ tử lâu như vậy, đương nhiên đã hiểu ý của chủ tử. Nàng vuốt ve gò má bị đánh sưng, lướt qua giữa đám phi tử đi thẳng đến trước mặt Trân phi, ánh mắt mọi người đều không tự giác cũng dõi theo nàng, muốn nhìn xem nha đầu này rốt cuộc có thể làm ra chuyện gì.
106 Trước mắt cũng không người chiếu cố tốt, về sau còn ai quan tâm nàng. "Được rồi, đều ngồi xuống đi, sự việc hôm nay coi như một màn khôi hài, các ngươi cũng đừng tính toán chi li nữa, Bổn cung cũng không phải mời các ngươi đến đánh nhau.
107 Ánh mắt nàng vô cùng bình tĩnh đảo qua mọi người, nâng chung trà lên khẽ nhấp một miệng, híp nửa mắt nhìn chăm chú vào vẻ mặt từng người, nhưng sau đó ánh mắt lại trầm xuống, con ngươi như mực âm u không thấy đáy.
108 Nguyệt Trì Lạc giựt giựt mí mắt, ngược lại cười nói, "Tốt, đành phải quấy rầy nương nương vậy, hy vọng không cần gây thêm phiền toái cho nương nương. "Xì.
109 Bóng người ngoài cửa sổ chợt lóe, một hắc y nhân khác cởi xuống bao tải, rồi nhanh chóng biến mất trong màn đêm. Trong lòng Nguyệt Trì Lạc khẽ động, ý thức được không tốt, vừa định chuyển người nhìn xem kết quả.
110 Linh Hoa Thất Sắc, đệ nhất xuân dược, còn có tên là Thất Sắc Xuân, xuất xứ từ Hoàng thất Nam Cung, nhiều năm trước bị Đệ Nhất Thần Thâu trộm ra từ Hoàng thất Nam Cung, đã từng lưu truyền ở trên giang hồ một thời gian, cuối cùng im hơi lặng tiếng biến mất không dấu vết, đến nay không có ai thấy qua.
111 Nửa thật nửa giả, mông lung nhưng lại rõ ràng. Đó là một đường chết chỉ có thể vào không thể ra, trừ phi từ bên ngoài phá đi vào, bằng không chỉ có thể bị vây chết ở chỗ này.
112 Gió đêm lay động, sắc trời dần tối bao phủ cả hoàng cung trong một mảnh tối đen. Bên hông cửa điện Kim Phượng, nam tử phục tay mà đứng, lẳng lặng nghe bên trong thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ cùng tiếng vang náo loạn, đôi mắt hoa đào mang theo một ít mê ly cùng với vẻ mặt nham hiểm, áo choàng màu đỏ cẩn thận tỉ mỉ choàng ở trên vai, mặc cho gió thổi vung vẫy phiêu dật đung đưa.
113 Áo choàng màu đỏ, giọng nói hung ác nham hiểm hơi trầm tĩnh nhẹ thoảng qua ở trong màn đêm, cuối cùng biến mất giữa hoàng cung. Gần như cũng trong nháy mắt, một bóng đen lần nữa lại lắc mình tiến vào từ bên hông điện.
114 Ánh mắt âm trầm mang theo hơi thở tà mị, như hoa Uất Kim Hương* đen nhánh ung dung nở rộ nhưng lộ ra quỷ mị, dung nhan xinh đẹp quỷ dị có một không hai như ẩn như hiện ở trong bóng đêm.
115 "Chuyện gì xảy ra?"Đông Phương Tuyết lạnh lùng hỏi, lông mày không vui nhíu lên, đỡ lấy dáng vẻ nhỏ nhắn mệt mỏi co rút thành một khối của Nguyệt Trì Lạc từ trên tay Long Khuynh Anh, thương tiếc ôm vào trong ngực, đến khi nhìn thấy nước mắt ràn rụa trên mặt nàng thì giữa lông mày không nhịn được đau lòng mà thương yêu.
116 "A Tuyết. . . . . . Ta. . . Khó chịu. . . . . . . . . " Giọng nói yêu kiều mềm mại, giống như một loại gạo nếp làm ngọt đến tận đáy lòng. Đông Phương Tuyết không kiềm được chấn động toàn thân, một khắc đó, đôi mắt tựa như Hàn Băng trong nháy mắt hóa thành hơi lạnh, một thân dịu dàng cưng chiều chỉ vì nữ tử trong ngực làm điên đảo, hai cánh tay đang ôm nàng thật chặt lại vô ý thức siết chặt, siết chặt, siết chặt hơn nữa, như muốn đem nàng hòa quyện vào tận xương máu mới chịu buông tha.
117 Hắn hôn rất sâu, hơi thở nóng rực bao quanh nàng, ở trên môi của nàng triền miên đau xót. (ý nói đau lòng)Đôi mắt màu tro lạnh ôn nhu không hề chớp nhìn nàng chằm chằm, trong ánh mắt muôn vàn lưu luyến.
118 Nguyệt Trì Lạc thở dài một tiếng, nhìn vết hôn xanh tím trên người, trong lòng đối với Đông Phương Tuyết áy náy càng thêm sâu. Là nàng đã làm cho đường đường Vương Gia như hắn chịu nhục.
119 ". . . Hả. . . . . . "Nguyệt Trì Lạc ngẩn người, ngay cả Tiêu Mặc cũng không biết, vậy nàng phải đợi bao lâu?"Vậy. . . Để ta đi vào trước được không? Có chuyện gì ta thay ngươi chịu trách nhiệm?" Nguyệt Trì Lạc còn chớp chớp mắt vài cái, thử dò xét hỏi Tiêu Mặc.
120 Nàng sợ cái gì, cùng lắm thì rời khỏi chỗ này thôi!Hơn nữa, lúc tiến cung là ai ở bên tai nàng nói: Lạc nhi, không có chuyện gì!Rốt cuộc thế nào? Là ai xảy ra chuyện?Về sau Nguyệt Trì Lạc nàng có thể xem lời nói Đông Phương Tuyết hắn như đồ chó má, không để vào trong mắt hay không?Nguyệt Trì Lạc không hề phủ nhận đáy lòng mình có chút oán hận, mặc dù biết rõ không phải lỗi của Đông Phương Tuyết, nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy vết hôn đầy khắp trên người mình, nỗi oán hận đó làm thế nào cũng không áp chế xuống được mà còn tăng vụt lên.