141 "Lạc nhi làm, cho dù đau, cũng không sao. " Hắn trấn an nàng, ánh mắt lưu luyến dịu dàng. ". . . Ta. . . . . . "Nàng nhúc nhích làn môi trắng nhạt, muốn nói điều gì nhưng thấy hắn vươn tay đưa về phía nàng, cuối cùng im lặng không nói.
142 Nhiều nữ nhân như vậy, thế thì sau này sẽ có rất nhiều nữ nhân cùng chia sẻ hắn. Tình trạng này, bảo nàng làm sao có thể chịu được?Ngửa đầu, một hơi uống cạn sạch ly rượu, cảm giác cay nồng từ cổ họng trượt xuống, trong khoảng thời gian ngắn đắng chát không chịu nổi.
143 Ý tứ châm chọc không hề che giấu, Tống Chỉ Thi nghe nói, thân thể uyển chuyển không kiềm được run run, cái loại cảm giác thở không thông từ từ nồng đậm, trong lòng tràn đầy đố kỵ và ân hận biến hóa thành hung ác và hiểm độc nhìn Nguyệt Trì Lạc: "Ngươi cho rằng A Tuyết cam tâm tình nguyện cưới ngươi sao? Ngươi cho rằng A Tuyết tự nguyện ư? Ngươi cho rằng A Tuyết hắn thật sự yêu ngươi sao? Hừ! Ngươi đừng đắc ý, về sau có mình ngươi khóc.
144 "Thái tử phi nương nương, ngươi muốn chơi thì ta sẽ theo ngươi đến cùng, cái này chỉ là một chút thủ đoạn nhỏ mà thôi, ngươi cho rằng có thể làm hại được ai? Ta đã sớm nói với ngươi, đắc tội Nguyệt Trì Lạc ta, sẽ là chuyện mà ngươi hối hận nhất đời.
145 Cánh mũi thẳng đứng thanh tú, đôi môi mỏng mím nhẹ, toàn vẹn vẽ ra một khuôn mặt nghiêng hoàn mỹ. Đôi mắt màu tro lạnh thâm sâu như vũ trụ trông không thấy đáy, trong khoảnh khắc quay đầu nhìn lại, độ ấm dần biến mất, rất nhạt rất nhạt, nhạt đến mức khi dừng lại ở trên mặt Tống Chỉ Thi giống như không tồn tại, chưa tới một giây, ngay sau đó lại dời đi chỗ khác, chuyên chú nhìn Nguyệt Trì Lạc đang hôn mê.
146 Hắn nói, không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt. Nguyệt Trì Lạc hơi muốn khóc, chen lách chen lách, nhưng chen không ra nổi một giọt nước mắt.
147 Nhẹ rũ xuống mi mắt, che giấu thần sắc bi ai ở bên trong. Nguyệt Trì Lạc nghe nói thế chỉ cười một tiếng, nhíu nhíu lông mày: "Thái tử phi nương nương, ngươi không trả lời làm sao biết chúng ta không tin? Với lại dù ta không tin, thì A Tuyết cùng phò mã cũng nên tin tưởng chứ? Bọn họ thật là tận mắt nhìn thấy đấy.
148 Người này, chẳng lẽ phát hiện ra cái gì?Vậy A Tuyết thì sao?Từ trong ngực Đông Phương Tuyết ngẩng lên một đầu tóc rối bù xù, ánh mắt Nguyệt Trì Lạc giống như lơ đãng lướt qua Đông Phương Tuyết, nhưng thấy hắn thu lại mi mắt, đôi mắt đen thẳm lạnh nhạt xa cách, sâu trong mắt chính là một màu đen nhìn không thấy đáy, không cho người ta bắt được bất kỳ thần sắc nào trong đó.
149 "Khuynh Anh cả mạng cũng có thể không cần, ngươi nói còn có cái gì đáng sợ hơn đây?" Hắn lại tiếp cận đến gần nàng, thanh âm trầm thấp dễ nghe, Tống Chỉ Thi nghe vào trong tai lại cảm thấy như quỷ mị khiến người kinh hãi.
150 Trên hành lang dài cửu khúc ở phía trước, thoáng hiện một bóng dáng màu xanh nhạt, đang lo lắng nhìn quanh về hướng bên này. Tống Chỉ Thi thoáng thấy bóng dáng người đó đôi môi lại âm thầm rộ lên nụ cười quỷ dị.
151 Đông Phương Tuyết mím nhẹ môi, không nói lời nào. Nguyệt Trì Lạc khép hờ mắt, cũng không có dự định phá vỡ sự trầm mặc này. Cho đến lúc Nguyệt Trì Lạc mơ mơ màng màng sắp ngủ, lúc này mới nghe được giọng nói Đông Phương Tuyết.
152 A Dạ A Dạ, mình muốn hắn gọi mình A Lạc, giống như cậu gọi mình vậy. Bởi vì một câu A Lạc của cậu đã từng là toàn bộ hạnh phúc của mình. Hôm nay, mình đã có hắn, cũng hy vọng hắn có thể giống cậu gọi mình một tiếng A Lạc.
153 Nhưng chủ tử hiện tại, suốt cả ngày vẽ không phải là Huyền Chi Thất, không phải là người con gái xinh đẹp nhưng ăn mặc kỳ quái. Vương phi bây giờ, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải đều chỉ vẽ Tứ Vương Gia.
154 Hắn nói muốn nàng lệ thuộc vào hắn, nếu nàng đã hạ quyết tâm thì sẽ đem hết thảy của mình giao cho hắn xử lýKhông giữ lại chút sức nào, toàn tâm tin cậy!Thấy chủ tử uống sạch chén thuốc, Thập Thất nhận lại chén.
155 Người nhìn không ra có chỗ nào bất thường, chỉ có sắc mặt trắng hơn vài phần so với trước kia, cả ngày mệt mỏi cảm thấy không có tinh thần. Mà nàng yêu thích duy nhất chính là vẽ, điên cuồng vẽ.
156 Là vì tổ chế quy định lập con trưởng, hay bởi vì Đông Phương Tường là do hoàng hậu sinh ra?Những việc này, Nguyệt Trì Lạc chỉ có thể ở trong lòng âm thầm rối rắm, nàng không nghĩ ra cũng đoán không nổi, nên dứt khoát không nghĩ nữa.
157 Đông Phương Tuyết nghe nói vậy, biểu cảm trên mặt chợt tắt, yêu thương vuốt vuốt mái tóc bay tán loạn của nàng, tiểu sinh* nỉ non nói: "A Lạc, A Lạc, ta sẽ không để nàng đợi quá lâu.
158 Nguyệt Trì Lạc bất mãn trợn mắt liếc hắn một cái: "Được, vậy Vương Gia người đừng ăn nữa, ta lấy đi cho chó ăn còn không tốt hơn sao?""Đương nhiên không được!" Đông Phương Tuyết ngăn cản bàn tay Nguyệt Trì Lạc đang chuẩn bị bưng lên thức ăn, khóe miệng bắt đầu hơi co giật.
159 Thân hình hơi chấn động, hắn ngẩng đầu lên, lông mi dài nhọn uốn cong, làm rạng rỡ thần sắc nhu hòa trong ánh mắt, làm mềm nhũn trái tim Nguyệt Trì Lạc.
160 Là một giọng điệu chất vấn, kèm theo nhàn nhạt thương tâm cùng không thể tin. Đông Phương Tuyết đứng ở ngưỡng cửa, mím nhẹ đôi môi mỏng tựa như cánh hoa, ánh mắt thản nhiên đảo qua nàng, thần sắc chợt tắt, con ngươi đen thẳm như mực tỏa ra lưu lại sự thâm sâu không thấy đáy.