121 Nguyệt Trì Lạc trợn to hốc mắt hồng hồng nhìn chằm chằm Đông Phương Tuyết, môi hồng mím nhẹ, không nói lời nào, nước mắt cứ như vậy thi nhau chảy xuống.
122 Nàng lúc này gọi là gì? Chưa thấy chết chưa từ bỏ ý định. . . . Nàng lúc này gọi là gì? Tinh thần Tiểu Cường đánh không chết. . . . . . Thế nhưng, tinh thần đó của nàng, Đông Phương Tuyết phát hiện, chết tiệt, hắn lại yêu đến tận xương tủy!Mọi người đang có mặt cũng ngây ngẩn cả người, Vương phi của bọn họ rất cường đại nha.
123 "Tình huống lúc đó rất hỗn loạn, cảm thấy như tên đã lắp vào cung không phát không được, hơn nữa ta bị vây khốn không có khả năng chạy ra ngoài cầu cứu, cho dù ngươi có tranh thử chạy tới cứu người, không chừng cũng đã muộn, ngươi bảo ta làm thế nào tin tưởng?" Lời Nguyệt Trì Lạc có chút uất ức, giọng nói không khỏi có chút oán hận nhàn nhạt.
124 "Ta đây chỉ là sợ ngộ nhỡ thất trinh, cho nên giữ lại ình chút tôn nghiêm nếu lỡ ngươi muốn hưu ta mà thôi?" Nàng có lỗi sao?Nguyệt Trì Lạc chớp chớp hai mắt rực rỡ như vì sao, vẻ mặt cười ngây thơ trong sáng nhìn Đông Phương Tuyết, rồi liếc mắt đảo qua mọi người xung quanh, biểu tình đó ở trong mắt người khác quả thực là vô tội không thể vô tội hơn, nhìn thấy mọi người từng trận thổn thức.
125 Trước sân Lục Viên có đặt một tảng đá lớn hình người, Nguyệt Trì Lạc lúc không có chuyện gì làm thì thích nhất ngồi ở trên đó phơi nắng và đọc sách. Thần thái như tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến mình, giống như lại trở về cuộc sống khi ở Nguyệt phủ, ngăn cách với thế giới bên ngoài.
126 Hai vị Quốc Sắc Thiên Hương phối hợp theo nhịp bước của nàng, nghe xong lời này, thần sắc trên mặt vui mừng khôn xiết, làm thế nào cũng thể che giấu. Tứ Vương Gia Quyền Khuynh Thiên Hạ Diễm tuyệt Tứ Hải nha, những nữ tử trăng hoa như các nàng ai không khát vọng được gặp một lần?Mà nay, nói cho các nàng biết, về sau sắp có cơ hội hầu hạ Vương Gia, làm sao có thể không kích động? Làm sao có thể không vui mừng?Chỉ là, hai nàng tuy là nữ tử trăng hoa, nhưng cũng không phải người không có đầu óc, vì vậy đã có không ít nghi ngờ với nữ tử trước mặt.
127 Thập Thất giận cứ giận, nhưng chỉ có thể giận ở trong lòng, ai bảo nàng hiện tại đối với vị chủ tử này của mình chỉ dám giận mà không dám nói?Trước kia đúng là có chút can đảm, nhưng từ khi ở điện Kim Phượng đã hiểu biết thủ đoạn của nàng, Thập Thất bớt phóng túng rất nhiều, nàng cũng không muốn bị chủ tử mình ám toán, bằng không chết như thế nào còn chưa biết.
128 Vào lúc này, vị tổng quản hơi khom người nói với Nguyệt Trì Lạc: "Không biết Vương phi cho gọi lão nô tới có chuyện gì?" Thái độ không kiêu ngạo cũng không hèn mọn, không có tôn kính như khi đối đãi với Đông Phương Tuyết, nhưng nghe qua cũng không có gì không ổn.
129 "Lạc Lạc, ngươi cần gì phải tự làm khổ mình như vậy? Việc này đưa tới tận cửa, cho dù A Tuyết không muốn, nhưng hắn chắc chắn sẽ vì ngươi mà lưu lại các nàng.
130 Nguyệt Trì Lạc cũng không ngại hắn đụng chạm, bám vào thắt lưng tinh tế của hắn, cọ cọ trên mặt hắn, đôi môi hồng phấn hơi nhếch lên dẫn ra một đường cong hoa mỹ, cười híp mắt nói: "Được!"Được !!!Nàng nói: Được !!!Huyền Chi Thất kinh ngạc nhíu nhíu mày, sau đó chợt sửng sốt, dùng tay vỗ vỗ phía sau lưng nàng, cười ha ha nói: "Ngươi, nha đầu này, thật đúng là không sợ trời không sợ đất, chẳng lẽ bất kể A Tuyết không thả người sao?"Nữ nhân của Đông Phương Tuyết, hắn có thể muốn sao?Nếu như.
131 Nguyệt Trì Lạc trong lúc nhất thời cũng hoàn toàn lâm vào trầm mặc, nàng hơi ngước đầu lên, đôi mắt sâu thẳm xuyên suốt trong cảnh chiều hoàng hôn mênh mông.
132 Khi đó, hắn vừa an bài xong một số chuyện, từ hoàng cung trở về, biết được hai mỹ nữ trong phòng hắn là do nàng an bài trong lòng trái lại không hề tức giận.
133 Có ai nói cho hắn biết, tiểu thê tử này của hắn, sao lại khó hầu hạ như vậy?"Nguyệt Trì Lạc, nàng cứ như vậy muốn đem ta dâng đến trong ngực người khác sao?" Giọng nói của Đông Phương Tuyết gần như là vặn từ trong kẽ răng ra.
134 Nàng chấn động, mấp máy nhẹ môi hồng phấn, xoắn lại mi mắt gắt gao nhìn chằm chằm Đông Phương Tuyết, muốn tìm ra cảm xúc khác nhau ở trên mặt hắn, nhưng cuối cùng đã thất bại.
135 Đông Phương Tuyết chấn động, sắc thái trong đôi mắt dần dần nặng nề, lửa lòng vốn đã bị Nguyệt Trì Lạc khiêu khích chợt dâng trào, nhất thời như lửa cháy lan ra đồng cỏ, tình thế này muốn ngừng cũng không được.
136 Nguyệt Trì Lạc thu hồi ánh mắt, tầm mắt đọng lại trên ám khí ở đầu giường. Chính là, tiêu Lưu Tinh có một không hai của Thiên Cơ Các. Thần sắc bén nhọn trong con ngươi từng chút biến mất, thay thế vào đó là sự hờ hững không nói nên lời.
137 Mắt hoa đào hơi khép hờ nhấc lên, hắn nhìn về phía Nguyệt Trì Lạc, vẻ mặt nham hiểm hung ác. Nguyệt Trì Lạc nhếch miệng nở nụ cười thân thiện với hắn, lại đổi lấy ánh mắt vô cùng nham hiểm hung ác của đối phương.
138 Khách mời trong đại sảnh thản nhiên như không thấy một màn này, phỏng chừng cũng đã quen với loại chuyện như thế này của Huyền Chi Thất. Nguyệt Trì Lạc toét miệng cười cười, Huyền Chi Thất thật đúng là không phụ danh hiệu Đệ Nhất Công Tử của hắn!Phong lưu là thế, trăng hoa là thế.
139 "Lạc nhi, yên tâm đi, chúng ta sẽ không như thế, ta vĩnh viễn sẽ không để nàng chờ đợi. "Vào lúc Nguyệt Trì Lạc đang thất thần, Đông Phương Tuyết dường như bất kể mọi người đang có mặt, không biết từ khi nào đã đi tới đối diện.
140 Nàng hơi nghiêng mặt đi, tránh né tay Đông Phương Tuyết đang nâng cằm mình. Đông Phương Tuyết không chiều theo ý nàng, lại dùng ngón tay mềm mại mà có lực xoay lại khuôn mặt đang dần nóng lên của nàng.