161 Nói đến đây, Tống Chỉ Thi chắc chắn lập lại câu đó lần nữa. Ánh mắt Đông Phương Tuyết âm u, dung nhan tuyệt thế dung hợp lạnh của rét lạnh cùng nóng của nóng rực.
162 "Nàng là Nguyệt Trì Lạc?""Ừ!"Trong nháy mắt, Tống Chỉ Thi kinh ngạc đến không khép miệng được, hàng lông mày tinh xảo gắt gao nhíu chặt, khoảnh khắc đó, nàng hối hận đến ruột cũng xanh đen.
163 Nếu so với bộ dáng ung dung cao quý của hoàng hậu thì dáng vẻ tươi cười nhàn nhạt trên mặt Quý Phi chân thật hơn rất nhiều. "Quý Phi nương nương. " Đứng ở chính giữa chủ điện, Nguyệt Trì Lạc thản nhiên hành lễ một cái.
164 Nguyệt Trì Lạc nàng sao lại không xứng với Đông Phương Tuyết? Nguyệt Trì Lạc lười biếng cười một tiếng, từ trước tới giờ nàng không cảm thấy nàng không xứng với ai, mặc kệ đối phương là Vương Gia cũng được, Hoàng đế cũng thế, nàng, đều xứng với bất luận kẻ nào.
165 "Nương nương vì sao chắc chắn A Tuyết nhất định sẽ làm Hoàng đế? Hơn nữa thái tử hiện nay không phải là Đông Phương Tường sao?" Nguyệt Trì Lạc nhếch nhếch môi, đôi môi như cánh hoa màu hồng phấn có dính chút nước, hiện rõ bóng loáng mượt mà.
166 "Ta nói không thể nào. " Nguyệt Trì Lạc khẽ nhấp hớp trà, giọng nói không mặn không nhạt. Hoa Quý Phi cau mày, mắt phượng có phần khó hiểu đảo qua Nguyệt Trì Lạc: "Nếu ngươi không đồng ý, trắc phi cũng được.
167 Hoa Quý Phi cười một tiếng, khóe môi lộ ra đường cong rất nhỏ: "Phần lớn nguyên nhân là như vậy. ""Hoa Quý Phi người chưa từng thử, sao biết ta đảm đương không nổi? Huống chi ta có đảm đương nổi hay không cũng không đến phiên người nói.
168 "Vậy chiếc khăn tay này từ đâu có?" Nguyệt Trì Lạc ép hỏi. Hoa Quý Phi cười lắc lắc đầu: "Việc này không thể nói, dù sao người cũng không phải là Bổn cung giết.
169 Nàng vốn không hề để ý đến sinh mạng khi nào sẽ kết thúc, nhưng mà giờ này khắc này, nàng phi thường để ý. Bởi vì A Tuyết, cho nên để ý. Vậy mà hôm nay vừa nghe lời nói Hoa Quý Phi, những thương tổn bản thân không muốn nhắc tới cứ như vậy đột nhiên tuôn trào ra, níu kéo tim nàng, hai loại tình cảm đang giằng co, khiến nàng có một loại cảm giác vô lực chưa bao giờ có!Nàng bắt đầu khủng hoảng, bắt đầu lo sợ.
170 "Không thể nào! Ta không thể dùng thân phận chủ nhân thành Phượng Hoàng gả cho hắn, ta cũng sẽ không để cho hắn cưới người khác, cho dù chết, ta cũng sẽ như thế này theo hắn cả đời.
171 Là Trân phi, ngày đó ở điện Kim Phượng Thập Thất đã đánh Trân phi này hai bạt tay, cạnh nàng còn đứng một người toàn thân mặc khôi giáp. Hai người đang nhỏ to nói gì đó, nam tử mặc khôi giáp kia nghiêng mặt về phía Nguyệt Trì Lạc, cho nên cũng không thấy được gì.
172 Nguyệt Trì Lạc có chút buồn bực ra khỏi cửa cung, đi chưa được hai bước đã bị ai đó xông tới một phát ôm chặt lấy. Là hơi thở quen thuộc, Nguyệt Trì Lạc hít sâu một hơi ngửi ngửi, tay vốn định giãy giụa đột nhiên thả lỏng ra.
173 Nàng từ từ ngẩng đầu lên nhìn hắn, cứ thế không hề chớp mắt đối diện với đôi mắt đen thẳm của hắn. Lòng hắn run lên, không kiềm được cúi đầu xuống nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt nàng.
174 "Ừ, chính là ngươi!" Gật đầu như giã tỏi. "Ta sai ở chỗ nào hả?""Ngươi sai ở chỗ là không nên lấy ta sớm như vậy. " Nghiêng mặt qua để nhìn khuôn mặt không hiểu gì của Đông Phương Tuyết, Nguyệt Trì Lạc tỏ ra không có chuyện gì lạ gật gật đầu, trong mi mắt cong cong nhộn nhạo ý cười nhàn nhạt, khẽ cong lên đôi môi đỏ mọng, đầy đặn mà còn sáng bóng.
175 Có lần hắn đã từng cho rằng, mình chỉ là một người đầu gỗ không có tim, không có cảm xúc. Cảm nhận được trái tim nhảy đập cấp tốc trong lồng ngực, dưới ánh sao sáng, mặt trăng như vắng lặng trong suốt, hắn nhìn về phía biển người mênh mông, môi mỏng hơi nhếch lên nở nụ cười, cứ thế nhợt nhạt hờ hững cười, nhưng khi nhận thấy Nguyệt Trì Lạc ở trong mắt dần dần hòa hợp rồi lại cũng thật đau xót.
176 Đông Phương Tuyết khẽ mỉm cười: "Vân Đăng Tiết. ""Vân Đăng Tiết?" Đó là Lễ gì? Nguyệt Trì Lạc rất muốn hỏi câu này, suy nghĩ lại, mình sống ở đây đã nhiều năm như vậy cũng không biết, không muốn để Đông Phương Tuyết nghi ngờ, cuối cùng nuốt xuống không có hỏi.
177 Không muốn để sư huynh tiếp tục truy xét mù quáng như vậy, nàng đem tất cả sự việc xảy ra ở cung điện Hoa Quý Phi nói hết cho sư huynh, hy vọng hắn có thể tra ra chút gì, cũng hy vọng tìm kiếm được thi thể của người đó, để hắn được nhập thổ vi an.
178 Trong mắt thoáng hiện một tia vui mừng, trong lòng Nguyệt Trì Lạc khẽ động, hóa ra khoảng cách giữa hắn và nàng cũng chỉ là một cái xoay người mà thôi.
179 Nguyệt Trì Lạc suy nghĩ một chút, kiên định nói: "Ngươi hình như thích sạch sẽ!" Nếu không phải thì chính là có bệnh. ". . . . . . "Sau lưng đột nhiên không có tiếng động, chỉ có tiếng ồn ào huyên náo, Nguyệt Trì Lạc nhịn không được nghiêng đầu nhìn lại, người nọ đứng giữa đoàn người huyên náo, một thân áo trắng, mặt mũi anh tuấn lạnh lùng, đôi mắt vô cùng âm u lạnh lẽo, sau đó cùng tầm mắt nàng đối diện lẫn nhau, cứ thế nhàn nhạt liếc nhìn, khiến nàng cảm giác sau lưng như có từng đợt gió lạnh quét tới.
180 Nước Đông Phương khai chiến!Cùng với nước Bắc Thần vùng biên giới đang thử dò xét những cuộc chiến tranh nhỏ. Hoàng đế phái cha của Long Uyển Nhi, Long Đại tướng quân đi.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 100