181 Bắc quốc khai chiến, Nam Cung thái tử đến viếng thăm, nước Đông Phương nội chiến. Quá nhiều trùng hợp, cũng không thể nói là trùng hợp, suy nghĩ một chút cũng biết đại khái.
182 Nhìn tất cả mọi người đang cười, vì thế, cánh môi Nguyệt Trì Lạc nhếch một cái, cũng cười theo, một loại cười ngu ngơ ngốc nghếch, theo lời Đông Phương Tuyết nói, mỗi lần nàng cười như vậy, dáng vẻ đó thoạt nhìn thật đúng là vô cùng ngây ngô, vô cùng ngốc nghếch.
183 Đông Phương Tuyết kề sát vào nàng, rất có hứng thú mà nói: "Thật ra ta cũng từng gặp hắn. ""Hả?" Nguyệt Trì Lạc kinh ngạc nói: "Lúc nào?""Ngày Vân Đăng Tiết, lúc ta đang ôm nàng.
184 Mọi người rối rít thu hồi tầm mắt, Nguyệt Trì Lạc nhìn thấy bên môi Đông Phương Tuyết thoáng hiện nụ cười bí ẩn, không nhịn được rụt rụt cổ, đôi mắt sáng rực như ngọc lưu ly nhưng không hề có chút ý tứ sợ hãi nào, khóe môi nhếch lên ngược lại còn mang theo vẻ cười nhàn nhạt.
185 Nói xong, mắt phượng chuyển sang Đông Phương Tuyết, nhếch miệng, mang theo điểm nụ cười thản nhiên nói: "Vương Gia hẳn là sẽ không để ý chứ?"Giọng nói đó, cao ngạo còn mang theo chút nhàn nhạt chắc chắn, thanh âm đầy kiên quyết.
186 Sắc mặt Long Uyển Nhi tái nhợt cười cười: "Vì Vương Gia, Uyển Nhi sẽ không buông tay. "Hoa Quý Phi hài lòng gật gật đầu. Dõi mắt nhìn trong buổi tiệc, ly chén qua lại, dáng vẻ tươi cười chiếu vào trên mặt từng người.
187 "Vậy sao nàng còn thất thần?""Vì nhìn ngươi, ta kiềm không được mới thất thần. ""Nhưng vừa rồi nàng nhìn không phải là ta. "". . . . . . "Đông Phương Tuyết kéo nàng ngồi xuống, vẻ mặt tràn đầy ý cười, khiến cho Hoàng đế ngồi ở trên cao cũng lấy làm kinh ngạc.
188 Tiêu Mặc cũng đi bộ bước theo bọn họ, một thân hắc y, thần sắc đề phòng. Lôi kéo Đông Phương Tuyết, mười ngón tay hai người đan xen nhau, Nguyệt Trì Lạc cười híp mắt không nhịn được hỏi vấn đề hôm nay: "A Tuyết, tại sao hoàng thượng không an bài thái tử hoặc là ngươi đi tiếp đãi Nam Cung Dạ?"Dựa theo lý, yến hội thế này, hoàng tử tiếp đãi nước khác, không phải thái tử thì là Vương Gia.
189 Nàng nhớ được, lần đầu tiên lúc Đông Phương Tuyết ở trên thuyền hoa, cái người một thân hắc y đó đã xuất hiện một lần. Đông Phương Tuyết nhíu mày: "Nàng nói Ám Mị?""Ừ.
190 Đông Phương Tuyết khẽ động, đôi mắt chuyên chú nhìn nàng, chờ nàng nói tiếp đoạn sau. Nguyệt Trì Lạc không muốn làm hắn thất vọng, buộc lòng phải rũ mắt xuống, tiếp tục nói: "A Tuyết, ngươi có thể đừng hỏi hay không, những chuyện này đều đã xảy ra trước kia rồi, ta không phải cố ý giấu ngươi, ta chỉ là không biết nên nói như thế nào với ngươi, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết, có được không?"Nói xong ngước mắt nhìn hắn, hàng mi thon dài của nàng run run, đôi mắt như mặt nước trong suốt, nàng hỏi hắn: "Có được hay không?"Có được hay không.
191 "A Tuyết, A Tuyết. . . A Tuyết. . . . . . " Nàng nhỏ giọng nức nở, lần lượt lẩm nhẩm tên hắn. Nhiệt độ ấm áp của nàng từ sau lưng truyền đến, thanh âm của nàng mềm mại yếu ớt, một một tiếng A Tuyết đó, cứ thế đánh thẳng vào tim hắn khiến thân thể hắn đứng cứng ngắc, bờ môi mỏng tựa như cánh hoa lại bắt đầu nhếch nhếch.
192 Giọng nói hắn rất nhẹ rất dịu dàng, còn kèm theo chút bất đắc dĩ, nhưng giữa lông mày chính là tràn đầy thương yêu cưng chiều. Nàng quẹt quẹt nước mắt, chùi đi nước mắt trong hốc mắt, có giọt nước mắt còn vương lại trên hàng mi thon dài ẩm ướt.
193 Sau này, mỗi khi Nguyệt Trì Lạc nhớ tới ngày hôm đó mình vừa quẫn bách vừa hạnh phúc, nhưng cuộc sống yên bình như thế, hạnh phúc tạm bợ như vậy, đối với nàng mà nói chung quy vẫn là hy vọng xa vời.
194 Nghĩ đến người đó, giờ phút này Nguyệt Trì Lạc cảm thấy vô cùng châm chọc, vốn cho là có thể không hận, nhưng vừa mới nghĩ tới chất độc đó, nghĩ đến mình có lẽ sẽ chết bất cứ lúc nào, nỗi hận đó làm thế nào cũng không áp chế xuống được.
195 Long Thần chết đi, nhưng hắn chết rất có ý nghĩa, căn cứ theo tin tức báo về nói, Long Tướng Quân trước khi chết có một tâm nguyện chưa hoàn thành, mọi người đều biết hắn chỉ có một nữ nhi duy nhất, đó chính là Long Uyển Nhi!Long Thần hy vọng con gái của mình có thể hạnh phúc, cho nên trước khi chết, hắn cầu xin thánh chỉ từ Hoàng đế, muốn Long Uyển Nhi gả cho Đông Phương Tuyết, từ nay về sau Long Đại tướng quân ‘Long gia quân’, đều thề sống chết đi theo Đông Phương Tuyết.
196 Nhưng mà, Nguyệt Trì Lạc cười khổ một cái, tay bụm lấy ngực có chút run rẩy, bàn tay mảnh khảnh của nàng hung hăng siết chặt trở nên trắng bệch nhưng nàng không cảm thấy đau, nàng làm sao không muốn cùng tiến cùng lui với A Tuyết chứ?Nhưng nàng bất kỳ lúc nào cũng khó giữ được tính mạng, có tư cách gì để nói đây?Nàng từng nói qua với A Tuyết, nếu như ngươi cưới người khác vậy hãy chuẩn bị tốt vuột mất ta.
197 Xế chiều, Đông Phương Tuyết từ Hoàng cung trở về. Nguyệt Trì Lạc ngồi dựa vào trên tảng đá, cứ như vậy nhìn hắn. Nhìn hắn cười, từng bước một đi gần về phía nàng, Nguyệt Trì Lạc bỗng nhiên toét miệng cười thoải mái, khoe ra hàm răng trắng sáng, dưới ánh mặt trời phát ra tia sáng chói mắt.
198 Đinh tính toán chuyện gì đây, lại còn tìm tới chỗ này, Nguyệt Trì Lạc nhíu mày nhìn về phía Đông Phương Tuyết, nhưng thấy hắn đang chăm chú nhìn nàng.
199 Nguyệt Trì Lạc có chút bất đắc dĩ nhìn hắn cười cười, cực lực tươi cười để che giấu vẻ tái nhợt. Tay nàng trói gà không chặt? Đây thật là câu chuyện cười!Aizzz, nàng giết người còn ít sao?Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi đại sảnh.
200 "Hoàng thượng đã hạ chỉ, Uyển Nhi là vị hôn thê của Vương Gia, Uyển Nhi không đi. " Khốn hoặc liến mắt nhìn Đông Phương Tuyết, Long Uyển Nhi không biết lấy dũng khí từ đâu, lại có thể nói ra như thế.