241 "Sao vậy? Ai chọc em mất hứng?" Nhìn miệng Nguyệt Trì Lạc méo xệch, sư huynh đang lật từng trang sách bỗng ngừng lại, khuôn mặt điển trai hơi trắng bệch, nhưng vẫn tươi cười giống như loài hồ ly.
242 Không biết là A Tuyết đã ngủ chưa, Nguyệt Trì Lạc vừa suy nghĩ vừa móc chìa khóa mở cửa. Nào ngờ chìa khóa mới vừa cắm vào, cửa đã bị người từ bên trong mở ra.
243 A Tuyết, hắn không có hút thuốc, chỉ khi có xã giao thỉnh thoảng mới hút, nhưng tối nay hắt hút rất nhiều. . . Ngày hôm sau, Nguyệt Trì Lạc không có đi ra ngoài, cô làm một bàn đầy thức ăn Đông Phương Tuyết thích chờ hắn về.
244 "Tùy tiện đi dạo có thể đến rạng sáng sao?" Đông Phương Tuyết khí thế bức người. Nguyệt Trì Lạc cười châm chọc: "Vậy còn anh? Mỗi ngay đều rất trễ mới về nhà thì giải thích như thế nào?"Phủi phủi bụi trên tay, Đông Phương Tuyết nhìn cô cười lạnh, ánh mắt có chút ý tứ hàm xúc không rõ: "Anh có xã giao.
245 Cả nhà hắn đều ở thời đại cổ xưa kia, phụ vương mẫu hậu của hắn cũng đã qua đời. Người huynh đệ duy nhất của hắn cũng bị Nguyệt Trì Lạc giết chết. Đối với Đông Phương Tuyết lúc này, cả nhà hắn, thế giới của hắn, gần như chỉ có một mình Nguyệt Trì Lạc mà thôi.
246 "Đông Phương Tuyết, sự tin tưởng không phải chỉ nói ngoài miệng đơn giản như vậy, anh cũng phải xem lại anh đã làm ra chuyện gì? Không có lửa làm sao có khói được, không có gì sao lại có việc này, anh có thể mỗi ngày ở cùng với con của người ta sao?"Hắn không nên cười với người con gái đó, lại còn cười như vậy dịu dàng, chẳng lẽ là giả, nhưng Nguyệt Lạc Trì tận mắt thấy hắn và người con gái đó tươi cười rất ngọt ngào.
247 Cô không phải làm bằng sắt, mặc dù trái tim kiên cường như sắt, như cuối cùng trong trái tim cũng có một chỗ yếu đuối. Có lẽ trải qua quá nhiều tối tăm, trái tim này càng thêm nhạy cảm, mềm yếu.
248 Câu nói sau cùng, cô nói rất nhỏ, như vô ý nói ra, những lời này tiêu tán đi trong không khí. Trong phút chốc, đèn đuốc trong phòng trên nên rất chói mắt.
249 Hắn lấy ra một tờ báo, chỉ vào bức ảnh chụp mặt hắn và Nam Cung Tĩnh nói: "Vì một tờ báo này, vì một bức ảnh, bởi vì một chút chuyện như thế, ngay cả số điện thoại đó em cũng gọi đến? Nguyệt Trì Lạc em có nghĩ cho anh không? Ruốt cuộc em có để ý đến cảm nhận của anh khi nhận được cuộc điện thoại kia không? Em không có một chút tin tưởng anh? Cho đến bây giờ cũng chưa từng có.
250 Dù là Nguyệt Hoa Dạ hay là Nguyệt Trì Lạc, vận mệnh của các nàng đều là một cuộc gặp gỡ bất ngờ đầy hoa lệ. Chuyện tình cảm của các nàng, là được ông nội dùng cả đời đổi lấy, nửa cái mạng mang đến hạnh phúc cho A Dạ, nửa cái mạng còn lại thì đổi lấy cho A Lạc một thế giới không còn cảnh chém giết máu tanh.
251 Vào một ngày thời tiết trời trong nắng ráo, xen lẫn ánh sáng mặt trời rực rỡ. Nguyệt Trì Lạc lười biếng ngồi vùi ở ghế sofa xem phim truyền hình trên đài Mang Quả để giết thời gian, thật ra thì kể từ sau khi kết hôn với Đông Phương Tuyết, cô vẫn luôn có một cuộc sống của người phụ nữ cao quý ăn không ngồi rồi.
252 Trên môi Nguyệt Trì Lạc vẫn giữ ý cười thản nhiên như từ đầu đến giờ. Cô thật không ngờ, trong cuộc đời của mình lại có thể gặp gỡ Tiểu Tam. Chậc…. chậc.
253 Một người đàn ông có thể sánh như một vị Thần, lại đi ngoại tình?Không phải Nguyệt Trì Lạc không tin Đông Phương Tuyết sẽ thay lòng, mà là không tin Đông Phương Tuyết đi ngoại tình.
254 Nguyệt Trì Lạc ngẩng đầu lướt nhanh đánh giá cô bé ở đối diện, rồi hỏi, "Cô tên gì?"Đôi mắt hẹp dài, đồng tử đen sẫm, lúc hơi nhướng lên trong đó như có sóng nước lưu chuyển, thật là xinh đẹp không gì sánh bằng.
255 Nguyệt Trì Lạc lại cười nói: "Người chụp ảnh rất chuyên nghiệp, góc độ cắt ghép cũng rất khéo léo. "Vừa đủ mập mờ, vừa đủ làm cho người ta hiểu lầm. Quy mô của tập đoàn Lạc Tinh rất hùng vĩ, trong đó có không ít mấy nhà kinh tế là người nổi tiếng đã ký hợp đồng với công ty, bản thân Đông Phương Tuyết hiện đang ở tại cái xã hội này, và có chức vị như thế, thỉnh thoảng cùng quý cô xinh đẹp nổi tiếng, thậm chí có xì căng đan với nữ minh tinh cũng là điều khó tránh khỏi, suy cho cùng, ai có thể ngăn cản được miệng của giới truyền thông?Huống chi, chỉ cần người có tâm đưa đường dẫn lối, có người bị lợi dụng cũng không phải là không có khả năng.
256 Mười đàn ông thì hết chín người trăng hoa, nhưng vẫn còn có một bị dao động!Lời nói rất kinh điển rất thực tế, cũng là sự thực khiến rất nhiều phụ nữ phải khổ sở.
257 Bờ môi mỏng tái nhợt ấy hơi mấp máy. Cho dù đang ngủ cũng không thể che giấu được sự tuyệt mỹ của hai hàng lông mày. Nhìn vào hắn, thậm chí đều có thể tưởng tượng được một khi hắn mở mắt ra sẽ còn kinh ngạc trước vẻ đẹp đó đến cỡ nào.
258 Cô chỉ nhìn hiểu được sự đơn thuần trong mắt hắn, nhưng cho tới bây giờ nhìn không hiểu được sự hắc ám trong mắt hắn. Đen tối như vậy, tựa như vực thẳm ngun ngút.
259 Hoàn mỹ đến cô độc…Hắn nhìn cô, trong giọng nói có vẻ như không được vui: "Tại sao anh không thể tin?"Kèm theo cùng câu hỏi là tâm tình không vui, vẻ mặt oan uổng…Chân thật mà khắc sâu!Ý hắn muốn nói, cô hiểu được hắn sao….
260 Cô tiếp tục bước đi vào trong, không hề quay đầu lại nói: "Em nghĩ rằng mình chẳng có gì cần phải giải thích cả, ngược lại anh mới là người nên cho em một lời giải thích hợp lý.