261 Hơi thốn một chút, cũng hơi khó chịu một chút, cộng thêm một chút nhức nhói. Qua hai ngày nữa thấy thái độ Đông Phương Tuyết vẫn lạnh nhạt như thế…. Nguyệt Trì Lạc cũng đã nổi bão.
262 Mỗi ngày hắn có thể đi xã giao đến tận sáng, còn cô thì không thể vui chơi với bạn bè đến sáng sao…. . Đêm nào cũng có xã giao, Đông Phương Tuyết coi cô là cái gì? Đồ ngốc chắc?Đông Phương Tuyết hắn không phải là người phụ trách bộ phận quan hệ giao tiếp, đi xã giao cái giống gì?Hắn là tổng giám đốc, là ông chủ ‘Bự’, chẳng lẽ người dưới quyền không còn ai nữa hay sao?Tức giận trong lòng cuộn trào mãnh liệt, thiếu chút nữa đã không kiềm chế phần oán giận đó.
263 "Cả nhà anh cũng chỉ có em. " Trong chớp nhoáng ánh mắt Đông Phương Tuyết mang theo chút buồn bã ảm đạm. Cả nhà hắn đều đang ở cái thời không xa xôi kia, phụ vương mẫu hậu hắn cũng đã hóa thành cát bụi.
264 Cuộc sống bình thường nhạt nhẽo như hiện nay, có thật sẽ là thứ mà Đông Phương Tuyết thích không?Nếu như hắn đã chán ghét muốn có người tình riêng ở bên ngoài, Nguyệt Trì Lạc cô thật ra cũng không đành lòng trách hắn….
265 Có lẽ hắn không nên đến đây?Vốn không thuộc về mình, hà tất gì phải cưỡng cầu?Thật ra có lúc nhìn lại mọi thứ trên cái thế giới này, Nguyệt Trì Lạc bất chợt nhận ra nó thật mới lạ.
266 Nhưng cái loại bất đắc dĩ cùng cam chịu số phận trong mắt cô vào giờ phút này cứ thế mà phơi bày ra ở trước mắt hắn…. Lòng hắn bỗng nhiên cực kỳ khó chịu….
267 Hắn cũng đã nói hết lời như vậy, vì sao cô vẫn còn không chịu hiểu?Là không hiểu?Hay là không muốn hiểu. . . . Hắn không hiểu nổi suy nghĩ của cô, bỗng ngay lúc này chợt thấy trong lòng đau nhói.
268 Im lặng một hồi lâu hắn cũng mở miệng nhưng giọng nói lại không hề có chút cảm xúc gì. . . . "Như những gì em nghĩ. . . . "Đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên vẽ ra độ cong đông lạnh, lạnh lùng nhìn cô nở nụ cười.
269 "Em nghe rõ chưa?" Ngón tay hắn hơi dùng sức, cằm của cô rất đau rất đau, đâu đến mức tưởng chừng như sắp rơi xuống vậy. Nhưng cái loại đó đau đớn lại không thể nào so được với nỗi đau đớn trong lòng hiện nay của cô.
270 Nguyệt Trì Lạc có chút mê mang, trong lòng như có một khoảnh trống rỗng, giống như có ai đó đang cầm dao găm lốc từng chút từng chút trái tim cô. Vết thương như thế, thật đau đến tận xương tủy.
271 Giận dỗi, gây gổ, những thứ này đều không phải là mình muốn, vậy thì cứ đối mặt hỏi cho rõ ràng. . . Hoặc chia tay, hoặc làm lành. Ít nhất dù sao cũng nên có một kết quả.
272 Không để ý tới anh……. Con mẹ nó, em sẽ mặc kệ, chẳng thèm quan tâm có phải anh đi ngoại tình hay không, có phải anh nuôi dưỡng phụ nữ khác ở bên ngoài hay không?.
273 Hắn nghĩ rằng, bọn họ đã cùng nhau vượt qua giữa sự sống và cái chết, cùng vượt qua những thay đổi trong cuộc đời, đã vượt qua một thời đại Vương triều huy hoàng, đã vượt qua sự xa cách của thời gian ngàn năm, thương nhớ nhau từ hai thời không.
274 Hắn chỉ lừa gạt cô có một lần, và cũng từ khi đó cô đã không bao giờ tin hắn nữa rồi. . . . . Cho dù cô nói tin tưởng, nhưng từ hành động, thậm chí là từ hành vi, cũng là thái độ tiện đà tương phản.
275 Có đôi khi hắn cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, mà là mệt tâm. . . . Không phải cơ thể mệt mỏi, mà là tâm mệt mỏi!Hắn nhìn Nguyệt Trì Lạc bằng ánh mắt rất bất đắc dĩ.
276 "Em thật sự là có hơi sợ, có chút lo lắng. . . . . "Sợ!Cô chỉ sợ, chỉ lo lắng, lo lắng chồng mình sẽ bị hấp dẫn!Trên cái thế giới ngợp trong vàng son muôn hình muôn vẻ này, phải yêu nhau đến mức nào mới có thể vượt qua được sự tầm thường đó? Chống lại được với thời gian?Bên ngoài ùn ùn kéo đến thậm chí không cần che giấu đó không phải là những cô gái ỷ vào sự xinh đẹp của mình mà làm kẻ thứu ba sao?Họ ỷ vào sự xinh đẹp, ỷ vào còn trẻ tuổi, sa đọa cơ thể bán đứng linh hồn!Có bao nhiêu gia đình ấm êm hòa thuận đã bị phá hủy?Tuy rằng không tất cả đều là lỗi của phái nữ, nhưng nếu như không có sự quyết tâm quyến rũ của họ thì làm sao có thể phát triển đến tình cảnh như ngày hôm nay?Còn A Tuyết thì thế nào.
277 Cô ngẩng đầu lên nhíu chặt mày nhìn Đông Phương Tuyết, vươn ra một ngón tay lạnh y hệt như nước đá xoa nhẹ mi tâm hắn, vuốt lên nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của hắn, giọng nói mang theo chút bá đạo cùng kiên quyết: "Đông Phương Tuyết, ngoại trừ em ra, đừng cười với bất kỳ người con gái nào khác!" Có thể là cười xa cách, cười lạnh nhạt, cười từ chối, miễn là đừng cười dịu dàng như vậy….
278 Đông Phương Tuyết nói: "A Lạc, Đông Phương Tuyết yêu em, chỉ yêu mình em. . . . ” Từ nay về sau, Đông Phương Tuyết chỉ yêu mình Nguyệt Trì Lạc, thế giới của hắn cũng chỉ có cô.
279 Nguyệt Trì Lạc cả kinh quay đầu nhìn lại, ánh mắt xinh đẹp của người đàn ông nhướng lên, bên trong là hai ngọn lửa dường như muốn thiêu đốt tất cả. "A Tuyết, em, muốn ngủ, để em ngủ đi.
280 "Muốn ngủ? Ngoan, cố đợi chút nữa. Anh sẽ không để em sẽ mệt mỏi. . . . ” Nói xong, hắn cúi đầu ngăn lại đôi môi muốn kháng cự của cô. Một đôi tay hoàn mỹ bắt đầu chạy trên người cô, cởi bỏ quần áo trên người cô.