321 Rửa mặt xong, đứng trên ban công nhìn bầu trời bao la, Nguyệt Trì Lạc nhíu mày, ấn số điện thoại quen thuộc. "A Trì. . . . . "Người bên kia điện thoại dường như còn chưa tỉnh ngủ, giọng nói có phần uể oải.
322 Nhưng đây không phải là nguyên nhân khiến Nguyệt Trì Lạc mỉm cười. Tài liệu thể hiện rõ quá trình hai chị em Nam Cung tiếp xúc với Đông Phương Tuyết và hãm hại Nguyệt Trì Lạc.
323 Nguyệt Trì Lạc lật tới trang cuối, cũng nhìn thấy những tư liệu kia: "Mấy lần cướp chồng? Kiểu đàn ông gì? Cuối cùng thế nào?” Thành công không?Lệnh Hồ ly hiểu ý:"Có chừng năm sáu người, dạng người gì cũng có, thành công kiệt xuất, công tử nhà giàu, người nổi danh giới chính trị.
324 Lệnh Hồ Ly lắc đầu, thở dài nói: "Em đừng cười sớm, mặc dù đôi này chia rẽ không thành công, nhưng càng lúc càng xa, cuối cùng bằng mặt không bằng lòng!” Nụ cười nơi khóe miệng Nguyệt Trì Lạc có phần cứng ngắc.
325 Nguyệt Trì Lạc kiên quyết nói: "Em vẫn chưa bao giờ gặp người đàn ông hoàn mỹ hơn Đông Phương Tuyết, trong mắt em, nếu Đông Phương Tuyết chỉ đứng thứ hai thì không ai có thể đứng thứ nhất.
326 Gia tộc lớn như vậy, không thể nào không có con cháu! "Ừ. . . . . . Có một, một người con trai. . . . . . Nhưng là, trừ tên giả cùng giới tính ra thì không có bất kỳ tài liệu nào.
327 "Tái Tái. . . . Em nghĩ đến vài chuyện, em phải tìm Đông Phương Tuyết để xác minh. Về phần thiếu gia trực hệ nhà họ Nam Cung đó, anh tiếp tục tra nhé.
328 Lần trước Nguyệt Trì Lạc gọi điện thoại đến, nhân viên lễ tân cũng không thấy người thật, chỉ là một cái tên, dĩ nhiên sẽ không để trong lòng. Huống chi, bình thường mấy cô gái trẻ muốn mượn cơ hội bấu víu tổng giám đốc nhiều không đếm không xuể, nhân viên lễ tân nhận kiểu điện thoại này cũng phát ngán, càng thêm khinh thường hạng người này.
329 Mặc dù cô xem thường lời bàn tán của họ, nhưng trong lòng vẫn hơi chú ý tới thái độ Đông Phương Tuyết dành cho Nam Cung Tĩnh. Hất mái tóc quăn dài, quên đi những tâm tư phức tạp đó.
330 "Xong đời rồi. . . . . . Lúc tôi mang cà phê vào vô ý làm đổ lên người tổng giám đốc. " Trợ lý nói nhỏ: "Rõ ràng cầm rất cẩn thận, không biết làm sao lại làm đổ cà phê lên người tổng giám đốc.
331 "Đông Phương Tuyết?" Cô giơ cà vạt lên thử kêu một tiếng. Đông Phương Tuyết vẫn không nhúc nhích, nhưng tầm mắt lướt qua Nam Cung Tĩnh, hướng về phía bầu trời bao la vô ngần ngoài cửa sổ.
332 Vì vậy, động tác của cô dừng lại trên cánh cửa. Nhìn mà tức cười như vậy, thật tức cười!Cô cười như không có chuyện gì xảy ra, tỏ vẻ mình không hề bị ảnh hưởng, không có bất kỳ chuyện gì, nhưng.
333 Gần đến mức Đông Phương Tuyết chỉ cần hơi cúi đầu xuống là môi có thể chạm lên tóc Nam Cung Tĩnh, dưới ánh mắt của Đông Phương Tuyết là đỉnh đầu đang đung đưa.
334 Đông Phương Tuyết cười nhẹ một tiếng, nhưng lại là nụ cười khiến người ta không thể cảm nhận được: "Đi như vậy thì thế nào?"Nam Cung Tĩnh kinh ngạc, híp lại đôi mắt xinh đẹp, bình thản quan sát Đông Phương Tuyết, cân nhắc xem rốt cuộc tại sao hắn lại trở nên như vậy?Rõ ràng hắn vẫn đối xử với cô rất ôn hòa, thậm chí còn được coi là dịu dàng, vì sao giờ khắc này lại lạnh lẽo như vậy?Vì sao thay đổi nhanh như vậy?Vì sao?Thậm chí.
335 Khiến người ta không biết nói gì!Nhìn đôi mắt xinh đẹp khép hờ của Đông Phương Tuyết, Nam Cung Tĩnh cắn ngón tay mượt mà, quyệt miệng, lại chêm vào một câu: "Như vậy thì công bằng rồi, dù sao.
336 Rèm cửa sổ không kéo, ánh mặt trời chiếu vào qua mặt kính lưu ly. Dưới ánh mặt trời, đôi mắt màu xám lạnh băng kia lại càng mang sắc thái tuyệt mĩ, làm cho người ta phải nghiêng người tán thưởng, làm cho người ta chết mê chết mệt.
337 Tầm mắt không hề có gợn sóng của Đông Phương Tuyết lướt qua cô, dừng trước cánh cửa khép hờ, răng môi khẽ mấp máy. Hắn nhẹ nhàng thốt ra: "A Lạc, em định đứng đó bao lâu nữa? Không muốn vào sao?"Thật ra Đông Phương Tuyết đã phát hiện ra Nguyệt Trì Lạc tới từ lâu rồi.
338 Hình như hận không thể dùng ánh mắt mà lăng trì cô. Biết hắn đang tức giận, Nguyệt Trì Lạc nghịch ngợm trừng mắt nhìn hắn, mỉm cười lấy lòng. Sau đó, ngoài dự đoán, cô lấy một chiếc cà vạt màu xám từ trong túi ra, vòng tay qua cổ Đông Phương Tuyết, khẽ ngẩng đầu lên, chuyên chú mà nghiêm túc nhìn vào hắn, thành thạo đeo cà vạt cho hắn.
339 Nhưng màu đen đó lại có vẻ bất thường. Quá đen, quá sâu thẳm! Đông Phương Tuyết nhíu mày, ôm lấy mặt cô: "Phải. . . . . Tới rất đúng lúc, nếu như em có thể tiến vào sớm hơn chút, hoặc không cần anh gọi vào, như vậy.
340 Nụ cười kia thuần túy tựa như trẻ con vừa ra đời. Tinh khiết như vậy, phóng khoáng như vậy, ấm áp như vậy. Ấm áp khiến người rung động, mà cảm thấy lòng mình chua xót.