341 Coi như cô ta thông minh!A!Nếu không, cô thật sự không ngại giở trò bóc mẽ cô ta trươc mặt Đông Phương Tuyết. Bao gồm những lời nói ở trung tâm thương mại.
342 Nguyệt Trì Lạc suy nghĩ một lát: "Ừ. . . . . . Em về nhà, anh làm việc đi. " Cô chẳng hứng thú chút nào với việc công, hơn nữa cô cũng không muốn xem hắn song kiếm hợp bích trong công việc với Nam Cung Tĩnh.
343 Dáng vẻ hoàn mỹ, ánh mắt bình thản. Nguyệt Trì Lạc kéo tay anh, trong hình ảnh phản chiếu của mặt kính lóng lánh, cánh tay ngọc trắng nõn có vẻ cực kỳ mềm mại.
344 Không nói, không có nghĩa là không còn. Mà là lắng đọng sâu hơn! Cũng không phải tất cả người tình, thương yêu, vợ chồng, cũng sẽ gắn kết tại cuộc sống nhàn nhã tầm thường! Nguyệt Trì Lạc chủ động một cách hiếm hoi.
345 Cô đẩy anh ra, khẽ tránh né: "Đến rồi, thang máy xuống đến nơi rồi, đại sảnh nhiều người lắm. Anh muốn bị nhân viên cấp dưới của anh thấy dáng vẻ này của anh sao.
346 Hơn nữa, hắn giả ngu sao? Nhưng trải qua chuyện vừa rồi, Nguyệt Trì Lạc đã quyết định không nghi ngờ Đông Phương Tuyết nữa! Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Đông Phương Tuyết hoàn toàn không giống như vậy! Vậy tức là thế nào? "Trời.
347 Đưa tay ôm Nguyệt Trì Lạc, hai người lăn một vòng ở ghế sau, giữ lấy hai chân đạp lung tung của cô, hắn cười vô cùng xấu xa: "A. . . . . . Anh không ngại em không hiền hậu đâu, chỉ cần em.
348 Không phải cô ta muốn quang minh chính đại ở bên Đông Phương Tuyết sao? Sao lại phải áp chế?Nghĩ lại, Nguyệt Trì Lạc đã hiểu ra rất nhiều. Xem ra, số báo đó người ta dày công sắp đặt để nhằm về phía cô!Nếu như quang minh chính đại lên trang nhất, như vậy Nguyệt Trì Lạc sẽ không thèm để ý, dù sao bình thường Đông Phương Tuyết cũng hay lên báo cùng nghệ sĩ.
349 "Anh thì sao? Anh và Nam Cung Tĩnh không có gì chuyện gì thì không nói chuyện với em tử tế sao? A Tĩnh A Tĩnh, xem anh gọi thắm thiết như vậy, cứ như ông nội người ta vậy.
350 Đông Phương Tuyết trả lời với vẻ mặt không cảm xúc: "Người mà em không quen biết. "Không quen biết?Không phải lại quyến rũ người đàn ông nào đó chứ?Nhưng mà.
351 Nam Cung Tĩnh. . . . . . Nam Cung Tĩnh. . . . . Nhíu mày, cô chợt nghĩ tới lý do mình tới công ty tìm Đông Phương Tuyết. Lúc này, đã đến hội trường. Xe dừng lại, Đông Phương Tuyết sửa sang lại quần áo, xuống xe.
352 Nam Cung Tĩnh hạ thấp giọng, cười ác liệt: "Lúc cô tới Đông Phương Tuyết đã biết. Cô đoán xem. . . . . . Nếu cô tới chậm một chút, có thể. . . . . . có thể thấy cảnh tượng khác hẳn hay không? Chậc chậc.
353 Không biết câu cuối cùng đó là nói cho ai nghe. Hình như là cô ấy, hình như là mình, trong lúc nhất thời Nam Cung Tĩnh cũng mờ hồ. Làn khói lởn vởn xung quanh, gương mặt tuyệt mỹ của Đông Phương Tuyết bỗng hiện lên trước mắt mà lòng cô rung động.
354 "Nhưng, Nguyệt Trì Lạc, cô biết không, khi tôi quyến rũ Đông Phương Tuyết, hoặc bất kỳ người đàn ông nào khác, thấy họ trầm luân từng chút một, rồi ruồng bỏ vợ của mình mà sa đọa với tôi, tôi rất thoải mái.
355 Bỗng nhiên, trong đầu thoáng qua gì đó, Nguyệt Trì Lạc hơi cong môi lên, cười hờ hững: "Nam Cung Tĩnh, cô như vậy, tại sao Nam Cung Dạ không thèm quản cô? Chẳng lẽ hắn cứ phóng túng để cô làm mấy chuyện loạn xị như vậy sao? Theo tôi được biết.
356 Cô cười, tiếp tục nói bừa: "Tôi nhớ rằng Nam Cung Dạ là người rất cẩn thận, cô làm nhiều chuyện khiến nhà Nam Cung mất mặt xấu hổ như vậy, anh ta vẫn để yên sao? A.
357 "Thời gian hắn ở lại nhà Nam Cung lâu nhất là hồi mười tám đến hai hai, trong lúc đó khôn biết xảy ra chuyện gì, sau đó hắn lại biến mất ly kỳ một lần nữa.
358 Nhắc tới chuyện này, Lệnh Hồ Ly thật sự rất buồn bực: "Chuyện này âm ĩ đến tận tai lão già, lão già vốn nghi ngờ thân phận của anh, lúc này lại càng ra sức ép anh cưới cô ta, anh thật sự không biết cô ta tốt ở đâu mà lão già lại vui như vậy.
359 Bây giờ hắn đang ở thời cổ đại hay hiện đại?Nguyệt Trì Lạc cân nhắc, ngón tay khẽ gõ lên đùi, lộ vẻ hơi phiền não. "Sáu năm trước Nam Cung Dạ rời đi, mà sáu năm trước Nam Cung Tĩnh cũng bắt đầu quyến rũ đàn ông, Tái Tái, anh không cảm thấy kỳ lạ sao?""Tiểu A Trì.
360 "Sao vậy?""Nam Cung Dạ. . . . . . "Cô lại gọi một tiếng, miệng liên tục lặp lại ba chữ này, lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại. Hắn cau mày, mất kiên nhẫn định nói gì đó nhưng Nam Cung Tĩnh lại không cho hắn cơ hội.