301 Đông Phương Tuyết bảo thư ký thu dọn đồ đạc này nọ rồi đi về, còn bản thân mình thì ở lại chờ ký tên lên mấy tập tài liệu sau cùng. Gần đây vì chuyện cạnh tranh giành mảnh đất trống trong nội thành với đối tác, mọi người trong công ty cùng dốc toàn lực, Đông Phương Tuyết càng bận tối mắt tối mũi.
302 Ấn nút thang máy, Nam Cung Tĩnh bước vào trước, Đông Phương Tuyết rơi lại ở phía sau hai bước. Nam Cung Tĩnh nhấn đèn điều khiển, thấy Đông Phương Tuyết hình như còn đang suy nghĩ về chuyện công việc, không nhịn được vỗ vào vai hắn.
303 "Thuần khiết? Trang Nghiêm?"Hắn cười lạnh nhạt chuyển đi tầm mắt. Nam Cung Tĩnh cụp mắt xuống, che giấu vẻ thất vọng và phức tạp trong đáy mắt. "Bách Hợp thực đúng là thuần khiết, trang nghiêm, còn về phần Ngọc Mễ Bách Hợp.
304 Cô ngủ không được sâu, lúc Đông Phương Tuyết vào đã biết, sao có thể không biết, nhớ tới đủ loại cảm giác đã trải qua, cô có chút luống cuống, không biết nên dùng tâm trạng nào đối mặt với hắn.
305 Đông Phương Tuyết không nhịn được mở miệng cắt ngang lời cô: "Những điều này anh hiểu, A Lạc, anh hiểu. . . . ” "Không. . . . Đông Phương Tuyết, anh không hiểu.
306 Cần gì phải nói vòng vo như vậy, nói thẳng không phải tốt hơn sao?Cần gì chứ!Đông Phương Tuyết nhếch môi nở nụ cười lạnh lùng. Hắn cụp hàng lông mi dài xuống, nhàn nhạn đưa mắt nhìn Nguyệt Trì Lạc, đôi mắt lạnh lẽo màu xám, cặp mắt kia, thâm trầm tựa như hang động không đáy.
307 "Phản bội? Em cho rằng Đông Phương Tuyết anh có thể tùy tiện lên giường với một người phụ nữ mà anh không có cảm tình sao? Vậy thì. . . Em quá coi thường anh rồi.
308 Cô mím chặt đôi môi mọng tái nhợt, hàng lông mi thon dài khẽ run lên vì câu này của hắn. Hắn dám hỏi cô đủ chưa?Đủ chưa?Đủ rồi đủ rồi, thật sự đủ rồi!Cô biết bây giờ mình như bệnh nhân tâm thần, chỉ cần một chút sai lầm của hắn cũng phát điên.
309 Dường như đã biết câu trả lời của hắn, cô không giãy dụa, cũng không có phản ứng gì khác, chỉ cười nhẹ nhàng nhưng còn khó coi hơn khóc. Thật ra thì bọn họ, ai mà không mệt mỏi?Dù cô có suy tính thiệt hơn, hay là hắn cũng vô cùng mệt mỏi.
310 Cô lại cảm thấy thất vọng. Cực kỳ, cực kỳ thất vọng. Đông Phương Tuyết, tại sao, có phải anh không muốn nói yêu em? Tại sao tại sao?Tại sao?Cô vô thức cụp mắt, lẩm bẩm một mình: “Anh không yêu em sao.
311 Cô cười nhẹ một tiếng, vẻ mặt tràn đầy khổ sở: "Anh nói anh yêu em? Đông Phương Tuyết. . . . . . Anh thật sự yêu em ư?"Thật sự. . . Yêu em ư?Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi cô, hắn gật đầu không chút do dự: "Ngốc, đương nhiên là anh yêu em!” "Nhưng tại sao, em lại cảm thấy anh không còn yêu em?” Ngoại trừ chủ nghĩa nam quyền của hắn, cô đã không còn cảm nhận được tình yêu của hắn nữa.
312 "Không đâu, là em suy nghĩ nhiều thôi. ” Ý thức được sai lầm của mình, cô lắc đầu phủ định, cười gượng. Cho dù có vấn đề, cô cũng nên tỉnh táo lại trước đã.
313 Nghĩ đến đứa bé có huyết mạch của cô và hắn, hắn đã cảm thấy toàn thân hưng phấn hẳn lên. Dục vọng bụng dưới đột nhiên tăng vọt, vật nóng rực cọ xát thân thể mềm mại của cô.
314 Đông Phương Tuyết nheo mắt lại, giọng nói khêu gợi làm cho người ta tê dại từ đầu tới chân: "Nguyệt Trì Lạc, em càng ngày càng biết cách chỉnh anh rồi.
315 Nhìn động tác của hắn cuồng dã như thế, Nguyệt Trì Lạc vô thức nắm vật trong tay thật chặt. Đông Phương Tuyết khẽ hít khí lạnh, khoái cảm như sóng biển ấp tới, cảm giác tê dại truyền tới từ hông khiến hắn thẳng lưng.
316 Người đàn ông ngồi ở vị trí cao nhất, áo choàng trắng không nhiễm bụi, gương mặt như tuyết, dung nhập với ngọn lửa nóng bỏng. Vậy mà tư thế mờ ảo như vậy lại không giấu được hào quang tản ra khắp người, khiến người ta không thể không thần phục quỳ xuống.
317 "Nhiều năm như vậy, duy lần này. . . . . . " Cô thật lòng. Hàng mi kiều diễm, cô còn muốn nói tiếp, thế nhưng hắn lại chợt nghiêng đầu nhìn cô, hai mắt tĩnh mịch mang theo ánh nhìn lành lạnh xa cách.
318 Hoa lệ mà yếu ớt. Yên tĩnh hồi lâu, một giọng nói khác bỗng vang lên. "Chị không muốn anh ấy trở lại sao?” Là Nam Cung Huyên. Trên tay cô cầm một ly thủy tinh trong suốt, khẽ lắc lư mà thưởng thức, chất lỏng như lưu ly bảy màu ra chiếu ánh sáng chói mắt.
319 Nam Cung Huyên nhún vai, động tác khẳng khái, không cười mà nói: "Mỗi lần chị đều nói chị nghiêm túc. . . thế nhưng lần này. . . ai mà biết được. ” "Đúng.
320 Nam Cung Tĩnh lau khô khóe mắt, chóp mũi chua xót, khiến cố cảm thấy mệt mỏi nhưng vẫn có thể cười. Khóc?Có gì phải khóc?Khóc gìc chứ?Khóc có thể giải quyết vấn đề sao?Khóc có thể đưa cô trở lại sao?Nếu là như vậy, có lẽ cô sẵn lòng khóc thảm thiết!Thế giới này vẫn luôn như vậy, vật đua trời lựa, kẻ thắng sinh tồn, chỉ có người thua mới có thể lựa chọn khóc một cách yếu đuối!A!Chuông điện thoại bỗng vang lên trong biệt thự lạnh lẽo vắng vẻ, nhưng cũng cắt ngang đau đớn trong lòng Nam Cung Tĩnh.