281 Bàn tay Đông Phương Tuyết rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, móng tay mượt mà đầy đặn. Tầm mắt Nguyệt Trì Lạc dừng lại ở bàn tay hắn, con ngươi đen nhánh khẽ co rúc lại, trong mắt lóe lên một tia than thở.
282 Lúc mới xuyên qua đến thời đại này, Đông Phương Tuyết được Nam Cung Dạ chỉ dẫn đã học được rất nhiều kiến thức ở thế giới này. Nhưng thế giới rộng lớn, có đủ những cái mới lạ.
283 "A Lạc, em nói xem, con của chúng ta có thể đã có bên trong chưa?” Dán vào bụng Nguyệt Trì Lạc, Đông Phương Tuyết cười vui vẻ như một đứa bé. Nguyệt Trì Lạc gắt giọng: "Nào có nhanh như vậy, anh cứ làm như trồng rau ấy.
284 Nhanh chóng chuẩn bị quần áo cho Đông Phương Tuyết, Nguyệt Trì Lạc chờ Đông Phương Tuyết mặc quần áo tử tế, sau đó hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày, giúp Đông Phương Tuyết thắt sẵn cà vạt!Đông Phương Tuyết vừa từ phòng rửa mặt bước ra thì nhìn quần áo đã sớm được đặt trên giường chờ hắn thay.
285 Chiếc cà vạt được dệt từ tơ tằm nổi vân hoa, kiểu dáng mới mẻ độc đáo, giá cả. . . . Không đáng nhìn. Đối với người như Nguyệt Trì Lạc, căn bản nhìn trúng là nhấc luôn.
286 Chẳng lẽ, cô ta luôn theo dõi mình?Hoặc là, giám thị mình?Nghĩ tới đây, Nguyệt Trì Lạc lạnh lùng nhếch môi nở nụ cười. Người phụ nữ này tên là Nam Cung Tĩnh, là thành viên hội đồng quản trị tập đoàn Nam Cung, chẳng qua chỉ là đối tác kinh doanh của A Tuyết! Không có bất kỳ quan hệ gì với A Tuyết.
287 Ánh mắt Nam Cung Tĩnh dừng lại trên khuôn mặt của Nguyệt Trì Lạc, con ngươi màu hổ phách chợt lạnh lẽo. Thứ cô muốn, chưa bao giờ mà không có được. Bất kể là ai, bất kể chuyện gì, bất kể thứ gì, đến cuối cùng, chỉ cần Nam Cung Tĩnh này muốn, thì đó nhất định sẽ là của cô.
288 Nếu như không phải đối tượng cô ta muốn quyến rũ là Đông Phương Tuyết, Nguyệt Trì Lạc sẽ vô cùng hâm mộ cô ta. Nghĩ đến những lời nói của Nam Cung Tĩnh trước khi đi, đôi mắt cô không khỏi cau lại.
289 Cặp mắt của Lệnh Hồ Ly giấu dưới cặp mắt kính vì cô gái đang nhăn mày mà nhíu lại. Hắn bình thản ung dung nhận lấy túi đồ trên tay cô, miệng vẽ một nụ cười phóng đãng huýt sáo :"Tiểu A Trì, chẳng lẽ em.
290 Dù sao cũng là anh em đồng môn, tình cảm vẫn là gần gũi thân thiết. Một người đàn ông, nếu như cô đã từng có lúc vui vẻ nói cười với hắn, như vậy có thể hắn không nhớ cô hoặc cũng có thể nhớ.
291 Lệnh Hồ Ly bắt đầu bằng một câu như vậy, cũng không có xưng hô rõ, Nguyệt Trì Lạc muốn lễ phép chào hỏi một tiếng cũng không biết nên phải thế nào. Cô gái nọ quan sát Nguyệt Trì Lạc, ánh mắt chợt sắc lại, nói vậy là sao? Khng c ghen tỵ, khng c ghen ghét.
292 Hắn nói: "Cô nên bỏ cái ý nghĩ ấy đi. ” "Tiệc mời khách anh không cần phải quan tâm, đến lúc đó chỉ cần anh xuất hiện trong buổi hôn lễ là được rồi. .
293 “Nhưng mà Tái Tái, em đã làm tới nước này rồi, không thể lui được nữa. Mặc kệ anh có thích hay không, em vẫn sẽ là vợ anh, sẽ là người có tên trong sổ hộ khẩu nhà anh, về sau sẽ là người bầu bạn với anh cả đời.
294 Nguyệt Trì Lạc kéo kéo tay áo hắn, cười trêu nói: "Tái Tái? Tái Tái?"Đây là tên thường gọi của hắn, Nguyệt Trì Lạc cũng đã từng nghe. Chỉ là chưa từng gọi qua, thậm chí còn từng chê cười hắn.
295 Yêu, không phải là lý do khiến người khác không chút kiêng kỵ. Những lời này, đột nhiên khắc sâu trong lòng Nguyệt Trì Lạc, khiến trong lòng cô sinh ra một loại cảm giác phức tạp.
296 Bỏ qua những suy nghĩ dư thừa, cô nhếch khóe miệng cười nhạt: "Em không chắc vĩnh viễn sẽ không hối hận, nhưng vào giờ phút này em có thể chắc chắn. ” "Thật sự không hối hận?""Không hối hận.
297 Hắn hi sinh nhiều như vậy, Đông Phương Tuyết bỏ qua nhiều thứ để tới nơi này, ngay cả ngôi vua cũng nhường lại. Hơn nữa, lúc mới tới, hắn không cầm quyền, không có võ công, căn bản giống như một người bình thường, Đông Phương Tuyết như vậy, Nguyệt Trì Lạc cô có tư cách gì trách hắn?Nếu là trước kia, có lẽ cô sẽ thờ ơ?Nhưng bây giờ.
298 Hắn hỏi: "Tiểu A Trì, người đàn ông của em đã vượt rào rồi. . . . Em còn cần hắn sao?” Hắn hỏi như vậy, làm như chắc chắn Đông Phương Tuyết đã vượt rào thật vậy.
299 Mở cửa vào nhà bật đèn, ánh sáng chói mắt buông xuống, nhìn phòng khách trống rỗng, Nguyệt Trì Lạc mới ý thức có điểm gì đó không đúng. Đúng rồi!Nơi này mặc dù rất sang trọng, căn nhà này tuy cũng rất xa hoa, nhưng mà lại lạnh lẽo không có một chút hơi hám của khói lửa.
300 Cô hít một hơi, làn khói nồng nặc tràn vào miệng khiến cô nhíu mày. Cảm giác khó chịu xộc thẳng vào miệng, sờ lên khóe mắt, khô khốc, ngay cả nước mắt cũng không có.