81 Tại sao? Mọi thứ trước mắt vốn tràn trề sống động, trong chớp mắt lại tan hoang vắng vẻ đến thế?Thời gian ba năm, nói dài không dài nói ngắn không ngắn, hóa ra có một số thứ thật sự có thể thay đổi trong khoảnh khắc.
82 Mỗi một chiêu thức của hắc y nhân đều cực kỳ tàn nhẫn, Nguyệt Trì Lạc lại càng mạnh hơn, dưới sự phẫn nộ mỗi chiêu của Lam Hồ cũng ẩn tàng sát khí. Mỗi một chiêu Nguyệt Trì Lạc xuất ra, mỗi cách thức đều là tuyệt chiêu trí mạng.
83 Tong phút chốc, chỉ thấy được phần còn lại của cánh tay đã bị đứt bay tán loạn trên không trung, Nguyệt Trì Lạc tiếp tục bạt kiếm, máu tươi nồng đậm vung vẫy toàn thân, cũng may là mặc áo đen hơn nữa còn ở trong bóng đêm nên cũng không nhìn thấy gì, nhưng mùi máu tươi ở chóp mũi càng ngày càng nồng.
84 Nguyệt Trì Lạc lạnh lùng nhìn, cánh môi hồng như hoa anh đài còn mang theo ý cười u ám lạnh lẽo như băng, nàng không đồng tình bọn họ, cũng không e ngại giết bọn họ, nếu chính bọn bọn đã không sợ chết đưa tới cửa, thì đừng trách nàng lòng dạ độc ác.
85 Nguyệt Trì Lạc chỉ chau mày bắt đầu suy tư, người nọ tuyệt sẽ không vô cớ bị giết, như vậy nguyên nhân giết hắn là gì?Hôm nay những hắc y nhân này mai phục ở mộ địa, rất rõ ràng là có ý định muốn mưu sát, hoặc là muốn diệt khẩu hết những người biết gì đó về nơi này.
86 Thiên hạ đều biết, thành Phượng Hoàng chỉ vâng lệnh theo Phượng Hoàng lệnh, cho dù là Hoàng đế cũng không truyền lệnh được. Thành Phượng Hoàng có ba mươi vạn thiết kỵ đại quân chỉ nhận Phượng Hoàng lệnh không nhận người.
87 Ở phía sau phần mộ người đó, tại sao vô cớ xuất hiện thêm một phần mộ nữa?Nhìn Lam Hồ đã đi xa ở phía trước, tim Nguyệt Trì Lạc nhảy thình thịch vài cái.
88 "Sau đó, ta bái hắn làm sư, vẻ mặt hắn vẫn luôn lạnh nhạt như thế, không bao giờ nói lời gì quan tâm người khác. Về sau nữa, ta xuất sư xuống núi, cả một năm cũng hiếm khi tới một lần.
89 Mặt trời lên cao, thời tiết sáng sủa, không khí cuối mùa thu thật dễ chịu. Nguyệt Trì Lạc ôm chăn khép hờ mắt, cả người mềm mại không xương dựa vào giường đệm giả ngủ.
90 Sau giờ ngọ không lâu, Nguyệt Trì Lạc dùng bữa xong đang chuẩn bị trở về Tứ vương phủ, Nguyệt phụ nghe báo Nguyệt Trì Lạc không chịu gặp hắn, có phần hơi hốt hoảng, sau đó cũng không bận tâm Thập Thất ngăn trở, tức giận chạy tới.
91 Thực ra, nếu Nguyệt phụ đối với Nguyệt Trì Lạc tốt bằng một nửa của Nguyệt Hinh Nhu, nàng cũng không đến nỗi đối với hắn như thế. Lòng bàn tay lưng bàn tay đều là thịt, nhưng hắn lại độc ác cắt lưng bàn tay, sao còn có thể hy vọng xa vời nàng có thể cảm kích hắn.
92 Nàng cũng không buồn, mười mấy năm qua chưa từng mong đợi đại phu nhân sẽ nhìn nàng với sắc mặt tốt. Mặc kệ họ, dù sao trước giờ nhìn nàng cũng không vừa mắt, thì cần gì phải để ý?Nguyệt Trì Lạc lôi kéo Thập Thất một mực chỉ muốn rời đi, nhưng Nguyệt Hinh Nhu đã trước một bước giữ nàng lại.
93 "Ngươi cười cái gì? Buồn cười lắm sao?" Nguyệt Hinh Nhu nhíu lên đôi mi xinh đẹp, giọng nói mơ hồ có thể thấy được nhiệt độ tức giận. "Vậy ta chúc mừng ngươi trước.
94 Đến khi thấy được cảnh tượng bên trong, Nguyệt Trì Lạc gần như lập tức ngừng lại hô hấp. Không vì điều gì khác, chỉ là cảnh tượng bên trong này quá đẹp, đến nỗi Nguyệt Trì Lạc cũng có chút không dám quấy rầy, sợ kinh ngạc người nọ.
95 Rất lâu, rất lâu về sau, Nguyệt Trì Lạc cũng còn nhớ rất rõ từng đường nét bộ dáng của hắn khi đó. Diện mạo như vẽ, giọng nói lười nhác, động tác thờ ơ, khóe miệng hơi hơi nhếch.
96 Không chứa đựng bất kỳ thứ gì, đôi mắt kia như đã trải qua lễ rửa tội, khiến người đều không tự chủ mà nhu hòa, chỉ sợ không đủ tôn trọng nàng. "A Tuyết, ta nghe Cao tổng quản nói ngươi có chuyện tìm ta?" Nguyệt Trì Lạc nghi ngờ nhìn hắn nháy mắt mấy cái, nàng giờ phút này chính là cái bộ dạng hết ăn lại nằm, Nhị tiểu thư giả ăn rồi chờ chết, chứ không phải là một đệ tử toàn thân chém giết của Thiên Cơ Các.
97 Nàng cười rất tự nhiên, Đông Phương Tuyết bước qua đi tới trước mặt nàng. Hắn vươn ngón tay nổi rõ khớp xương, dịu dàng giúp nàng sửa sang lại vài sợi tóc rơi ở trước trán.
98 Một tiếng truyền ra, trong đại điện mọi người vẫn tiếp tục nhỏ giọng trò chuyện, đối với lời vấn an của Nguyệt Trì Lạc hoàn toàn không màng đếm xỉa. Cho rằng không nhìn nàng, nàng sẽ không biện pháp sao, lần này Mã Uy còn chưa biết ai cho ai đâu.
99 Nói xong, Nguyệt Trì Lạc còn gật gật đầu ra vẻ như là đúng vậy không sai. Mấy vị Tần phi đang ngồi ở bên cạnh, có chút vui sướng khi thấy người gặp họa, còn có bộ dáng đang chờ xem trò vui.
100 Tống Chỉ Thi nghe Nguyệt Trì Lạc nói như vậy cũng không có phản ứng gì quá mức, trên khuôn mặt tinh xảo lạnh lẽo như băng, có phần giống như Băng Sơn mỹ nhân trong truyền thuyết.