141 Phòng làm việc, Y Thiếu Thiên gõ cửa đi vào, nhìn thấy Giản Nhụy Ái đang ngồi bên cạnh bàn làm việc của Đơn Triết Hạo, nhàn nhã ăn khoai tây chiên, còn thỉnh thoảng phát ra âm thanh nhóp nhép.
142 Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo rời khỏi, vẫn không yên lòng ra mở cửa lén nhìn xem thế nào, anh chưa đi xa lắm nhưng chắc chắn anh sẽ đi mua trà sữa cho cô.
143 "Vâng!" Y Thiếu Thiên thở dài nhìn Đơn Triết Hạo rời đi, nhìn thấy Giản Nhụy Ái ngơ ngác ngồi ở trên ghế, thấy cô ngoan ngoãn như vậy, chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nên anh trở lại chỗ ngồi, bắt đầu làm công việc của mình.
144 Năm năm sauSáng sớm, vốn là từ trước đến nay chưa từng thấy tuyết rơi nhưng bây giờ đang trắng xóa, bông tuyết bồng bềnh từ trên không rơi xuống. Bên tường của cô nhi viện có dán áp phích, mà trên poster chính là hình ảnh một người đàn ông anh tuấn tiêu sái, toàn thân toát ra hơi thở bá vương, ánh mắt mang theo nỗi đau thương nhàn nhạt.
145 Giản Nhụy Ái biết Đơn Triết Hạo muốn nói chuyện, giọng nói của anh vẫn như cũ có thể làm chấn động đến cô, tiết lộ hơi thở bá đạo độc tôn. "Đơn Triết Hạo tiên sinh, tại sao anh lại muốn đến cô nhi viện?" Người dẫn chương trình nhiệt tình hỏi.
146 Nên làm cái gì bây giờ? Cô vội vàng, lòng bàn tay và trán ướt đẫm mồ hôi. Cô nữ sinh lấy hình ra "Ở chỗ này!"Tiếng kêu khiến Giản Nhụy Ái chấn động, gương mặt tái nhợt đi rất nhiều, không tự chủ vội vàng nắm chặt quả đấm, cô liều mạng khích lệ mình, phải tỉnh lại không thể bị đánh ngã.
147 "Tiểu Nhụy, em biết anh làm những chuyện này cũng không cần được báo đáp, được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa. " Cụ Duệ Tường sợ nhất là Giản Nhụy Ái nhắc tới cái gì mà cô thiếu anh quá nhiều, thật ra thì anh cũng không biết là ai thiếu ai? Hai năm qua cô vẫn luôn chăm sóc cho anh.
148 Ring. . . . . . ’ chuông điện thoại di động vang lên. Cụ Duệ Tường cầm điện thoại di động, nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình, không ngờ tin tức của anh vẫn như cũ nhanh như vậy, ngẩng đầu nhìn Giản Nhụy Ái, thấy cô đang nghiêng đầu nhìn về phía khác.
149 Cụ Duệ Tường không muốn ép buộc cô nhưng là Đơn Triết Hạo rất thông minh, lại nhạy cảm, tin rằng khi nghe được giọng nói quen thuộc trong điện thoại, chờ cậu ta phản ứng kịp, cậu ta nhất định sẽ nghi ngờ, nhưng nếu lúc đó Giản Nhụy Ái vẫn chưa chuẩn bị xong mà gặp phải Đơn Triết Hạo sợ là sẽ lộ ra sơ hở.
150 Anh cũng không muốn là người ăn con cua thứ nhất (làm liều mà được lợi), sẽ bị Đơn Triết Hạo cắt thành tám khúc, đẩy xe lăn của Cụ Duệ Tường đi vào cửa, mặc dù trong lòng tràn đầy thắc mắc cũng muốn hỏi Cụ Duệ Tường, nhưng không thể làm trễ nãi thời gian, hơn nữa Đơn Triết Hạo sẽ giúp anh hỏi.
151 Giản Nhụy Ái ở nhà đứng ngồi không yên, đã rất khuya rồi mà vẫn không thấy Cụ Duệ Tường và Giản Tử Hạo trở về, cô rất sợ Đơn Triết Hạo sẽ phát hiện ra Giản Tử Hạo chính là con trai của mình, nếu anh cướp con của cô đi thì làm thế nào? Cô mặc áo ngủ đi xuống lầu, nhìn thấy Dì Vương vẫn còn đang bận rộn thu dọn nhà cửa "Dì Vương, thời tiết lạnh như vậy, không cần dọn dẹp, ngày mai hãy làm tiếp! dì nhanh đi nghỉ đi.
152 Cụ Duệ Tường nhìn hai mẹ con khóc thút thít, anh thề sẽ cho bọn họ một cuộc sống vô cùng tốt, so với Đơn Triết Hạo có thể cho bọn họ còn tốt hơn gấp trăm lần.
153 Làng du lịch Hồ Mật, thật sự là một nơi du lịch rất tuyệt. Giản Nhụy Ái đẩy xe lăn của Cụ Duệ Tường đi theo Giản Tử Hạo, không gian thảo nguyên Mông Cổ xanh non mơn mởn, làm cho tâm tình người ta thật thoải mái.
154 Gương mặt giống nhau, ánh mắt giống nhau, hơi thở cũng cùng một dạng. . . . . . Là cô sao? Có lẽ là do ngày nhớ đêm mong, Giản Nhụy Ái thật sự không chết, cô thật sự còn sống! Kích động, anh không kịp chờ đợi liền xông qua đám người, đi thẳng tới trước mặt Giản Nhụy Ái.
155 Đơn Triết Hạo đứng ở phía xa nhìn Giản Nhụy Ái dịu dàng đắp chăn cho Cụ Duệ Tường. Sự chăm sóc dịu dàng giống hệt như Giản Nhụy Ái của anh. Chắc không phải là Giản Nhụy Ái chứ? Đơn Triết Hạo co rút đau đớn, xoay người ngồi vào trong xe, nhức đầu dựa vào ghế, không khí trong xe nặng nề, khiến cho anh khó thở.
156 Giản Nhụy Ái tựa vào bên tường, trồng cây chuối. Cụ Duệ Tường kỳ quái nhìn Giản Nhụy Ái, cảm thấy cô có rất nhiều bộ dáng, tò mò nhìn cô: "Em làm sao vậy?" Giản Nhụy Ái ráng sức nói: "Không phải anh đã nói trồng cây chuối sẽ làm nước mắt vốn muốn chảy ra sẽ không chảy ra được sao?" "Xì" không ngờ lời nói tùy tiện của mình lại khiến cô tin tưởng.
157 Nhà họ Đơn Dì Ngọc mỉm cười, nhìn cô gái đeo kính râm mặc quần áo Louis Vuit¬ton, mái tóc ngắn nhìn đơn giản mà nhẹ nhàng khoan khoái, trong tay xách túi du lịch đi vào đại sảnh.
158 Cô tinh mắt liếc thấy một cửa phòng rất đặc biệt, cô rất có hứng thú đối với căn phòng này, dù sao biệt thự cũng có nhiều phòng như vậy, bà nội cũng sẽ không ngại cô ngủ ở một phòng chứ? Vừa định mở cửa phòng, đã cảm thấy có một sức gió đẩy cô ngã ngồi trên mặt đất.
159 Mặc dù giọng điệu trách cứ, nhưng tay Trác Đan Tinh đều nắm thật chặt bàn tay Giản Nhụy Ái, cảm giác gặp lại này đáng quý biết bao, bây giờ Giản Nhụy Ái không có chuyện gì mới là quan trọng nhất.
160 Giản Tử Hạo vào đến cửa nhà liền ôm lấy Cụ Duệ Tường. Giản Nhụy Ái cũng biết Giản Tử Hạo lại muốn báo cáo, từ lúc nghe yêu cầu cưới Tư Tư, Giản Tử Hạo vẫn luôn buồn rầu không vui.