101 (Dịch nghĩ: bình dương: chỗ bằng phẳng; hổ rơi vào chốn bình địa, đến chó cũng có thể khi rẻ)Lạc Tình Tình mở mắt, không nghĩ việc cô không chết, cô vẫn còn sống, ngoài miệng lộ ra nụ cười giễu cợt.
102 Thời gian trôi đi thật nhanh, nhờ Đơn Triết Hạo tận tình chăm sóc. Thân thể Giản Nhụy Ái dần khôi phục lại. Giản Nhụy Ái không thể tin được, mình có thể đến Maldives, cảm thụ được vẻ đẹp của nơi đây.
103 Khi Lạc Tình Tình vừa bước châm vào phòng, lập tức bị người đang ngồi trên giường làm cho giật mình. Phản ứng đầu tiên của cô chính là muốn chạy trốn.
104 Vương Hạo có chút dao động, anh nhìn dáng vẻ khổ sở của Lạc Tình Tình. Chẳng biết lời cô nói là giả bộ hay là thật. Đứa bé kia là của hắn, hơn nữa đứa bé còn bị Đơn Triết Hạo hại chết.
105 Đơn Triết Hạo không nhịn được mà chốc chốc lại nhìn đồng hồ trên tay, thời gian từng giây từng phút trôi qua, bên trong chẳng có động tĩnh gì cả, không nhịn được mà gọi: "Này, Tiểu Nhụy, em có sao không?"Gọi mấy tiếng không ai trả lời, Đơn Triết Hạo đề cao cảnh giác, nghi ngờ đã có chuyện xảy ra, anh dùng lực vỗ vỗ vào cửa nhà vệ sinh: "Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy.
106 "Hạo, anh thật sự rất tốt với em. " Giản Nhụy Ái ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo nước mắt. Nước mắt kia như có ma lực, chặt níu lấy lòng của Đơn Triết Hạo không buông: "Tiểu Nhụy, ngoan, đừng khóc, anh sẽ đau lòng.
107 Năm người ngồi ở bàn ăn, Đơn Triết Hạo và Giản Nhụy Ái ngồi bên cạnh nhau, còn Trác Đan Tinh và Quyền Hàn ngồi đối diện bọn họ. Bà nội ngồi ở vị trí chính giữa; trên bàn bày đầy thức ăn thịnh soạn.
108 Hôm sau, Giản Nhụy Ái liền muốn dẫn Tiểu Cảnh và Nụ Nụ ra ngoài vui đùa một chút. "Tiểu Cảnh, Nụ Nụ, các em muốn đi đâu chơi!"Nụ Nụ cười nói: "Đi khu vui chơi.
109 Đứa bé lương thiện lại tinh tế như thế thì cõi lòng Đơn Triết Hạo cứng rắn đến đâu cũng bị phá vỡ: "Được, anh đồng ý. ""Cám ơn anh. " Nụ Nụ ôm lấy cổ Đơn Triết Hạo vui vẻ hôn lên má anh một cái.
110 Tiểu Cảnh vội vàng che mắt của Nụ Nụ lại: "Thiếu nhi không nên nhìn""Em không còn là thiếu nhi nữa, em cũng có chồng, em cũng hôn chồng em rồi. ""Nụ Nụ, làm sao em lại bướng bỉnh như thế.
111 Một chiếc máy bay lên thẳng sang trọng, bay qua tòa nhà Hải Thịnh, bay vọt ra biển, chạy đến thảo nguyên xanh tươi. Giản Nhụy Ái xuống máy bay, nhìn những đồng hoa xinh đẹp, đây là lần thứ hai cô tới làng chài, cô cũng không biết vì sao Đơn Triết Hạo muốn mang cô đến đây.
112 Sau chuyến cầu hôn tại làng chài trở về, Đơn Triết Hạo chuyên tâm vào công việc. Anh phải cố gắng giải quyết xong tất cả công việc, để có thời gian nghĩ đến hôn lễ của anh và Giản Nhụy Ái.
113 Đỗ Đức Minh nhận lấy danh thiếp, trong lòng có chút lo lắng, đi theo người đàn ông kia vào quán cà phê. Đúng vậy, công ty của gia đình cậu đã bị lấy, thể chất của cậu lại ốm yếu, chẳng học hành được bao nhiêu.
114 "Tại vì chính anh ham công việc, anh tranh thủ đem thời gian làm việc rút ngắn lại. Mới có thể sớm trở về nước, ở bên cạnh em. " Tâm tình của anh luôn bên cạnh Giản Nhụy Ái.
115 Sức lực của Giản Nhụy Ái chẳng thể nào đấu lại với Đỗ Đức Minh. Hơn nữa sợ tổn thương tới đứa bé trong bụng nên cô cũng không dám có những động tác quá sức.
116 Trong căn phòng tối tăm ngột ngạt, ẩm ướt, có mùi thức ăn thiu. Đây chính là tầng hầm. Căn phòng đơn sơ chỉ có một bộ bàn ghế, vô cùng đơn giản. Trong một nơi tồi tàn như vậy, có một người đang gác đôi chân thon dài trên ghế, trong tay cầm một cây kẹo mút, vô cùng lưu manh.
117 "Em đừng tới lúc lâm trận lại bỏ trốn. Em biết hậu quả mà. " Trên mặt Vương Hạo là ý cười nhưng giọng lại pha lẫn giá lạnh. Lạc Tình Tình không nói gì, bàn tay nhỏ luồn vào từ chỗ cúc áo đã cởi, vuốt ve cơ bụng của anh ta từng chút từng chút một như muốn thiêu đốt người ta.
118 Cả người Giản Nhụy Ái run lên. Cô cảm giác ngực mình có dòng khí đè ép làm cô phải thở gấp. Cô chỉ có thể vịn tường chống đỡ bản thân khỏi ngã. Bây giờ đến cả sức mở cửa cô cũng không còn.
119 Da đầu Đơn Triết Hạo đung đưa vì đau đớn. Khẽ mở mắt. Nhìn phòng ngủ quen thuộc. Không phải anh đang làm việc sao? Sao tự dưng lại nằm trong phòng ngủ.
120 Đường phố vào giữa trưa nên cũng không đông đúc. Cô đi trên con đường dành riêng cho người đi bộ, nhìn đủ quầy hàng bán quần áo và trang sức. Giản Nhụy Ái mãi ngắm nhìn những món đồ ấy.