81 Giản Nhụy Ái nhìn Quyền Hàn đang tức điên, tất cả lời nói đến miệng lại hung tợn nuốt trở về. "Các người đừng nói nữa, tớ tin tưởng Hạo. Nhất định anh ấy có nguyên nhân.
82 "Hạo, anh có chuyện gì, trực tiếp nói với em đi, em cảm thấy không thoải mái. " Giản Nhụy Ái hỏi rõ. Cô mới không thích họ đánh golf lung tung như thế này, trời sanh bản tánh cô đã không thích vận động, gọi cô đi vận động, còn thảm hơn so với bắt cô đứng làm cái bình chim hạc.
83 Đơn Triết Hạo là người đàn ông bá đạo lại tự phụ, khi anh đã quyết định thì mọi chuyện không thay đổi. Anh quyết định trở lại bên cạnh Lạc Tình Tình, anh quyết định không cần cô nữa.
84 "Mẹ, thức thời thì cút ngay cho tao, lão tử còn có thể cho các người toàn thây. "Lúc tuyệt vọng, Cụ Duệ Tường cố gắng che chở thật kỹ cho Giản Nhụy Ái, anh cũng không có biện pháp, khi đối mặt trực tiếp với khẩu súng.
85 "Thật ra thì, có lúc mắt cô không thể nhìn thấy, phải dụng tâm để nghĩ. " Cụ Duệ Tường không thích nói chuyện. Nhưng đối mặt với Giản Nhụy Ái anh lại là kẻ thao thao bất tuyệt.
86 Giản Nhụy Ái nhìn bầu trời rộng lớn, hít một hơi thật sâu, kéo thân thể mệt mỏi đi trên đường, trong hốc mắt tràn ngập nước mắt, sáng sớm thời tiết âm u giống như tâm tình của chính cô.
87 "Em có thể làm được sao?" Giản Nhụy Ái sống trong mê mang, cô có thể chiến thắng tất cả mọi khó khăn sao, cái khó khăn này quá mạnh mẽ, cô lại là một con cừu non chẳng có năng lực chống đỡ.
88 Ở trong nhà tay chân Giản Nhụy Ái trở nên luống cuống, nhìn từng giây từng phút trôi qua, từng giây từng phút trôi lại bay mất, hai người kia không có chút tin tức nào, cũng không biết Trác Đan Tinh có thể đem Quyền Hàn trở về không.
89 Giản Nhụy Ái khó chịu bị anh kéo đi, từ khi Đơn Triết Hạo trở về, dường như anh đã thay đổi hoàn toàn. Không còn nữa một con người dịu dàng, dường như anh luôn tránh mặt cô, có lúc lại như đứa bé ăn vạ.
90 Giản Nhụy Ái nhớ đến ông nội, nhớ tới ba mẹ cô. Đã bao lâu rồi cô không được về nhà. Cô móc trong túi ra một trăm năm mươi đồng. Quyết định rời khỏi thành phố này, về nhà một chuyến.
91 Giản Nhụy Ái đang buồn bực, lại vị sự đáng yêu của hai đứa bé, làm cho tâm tình tốt lên rất nhiều, nhìn Cụ Duệ Tường hỏi "Làm sao anh lại ở chỗ này. "Người dì liền giải thích: "Duệ Tường, thật là đứa bé ngoan, đều là nó chăm sóc mẹ con chúng tôi, nếu không mẹ con chúng tôi đã sớm đói chết ở đầu đường.
92 Không ngoài dự đoán, Đơn Triết Hạo nghiêng đầu nhìn gương xinh đẹp lại tràn đầy nước mắt của Lạc Tình Tình: "Thế nào khóc, đừng khóc. "Lạc Tình Tình thút thít, đem gương mặt đầy nước mắt chuyển đến trước ngực Đơn Triết Hạo, cô sợ hãi hỏi: "Hạo, anh sẽ luôn tốt với em như hiện tại sao?"Thân thể Đơn Triết Hạo không khỏi cứng ngắc, ngoài miệng dán băng keo sắt khiến anh không nói nên lời, ánh mắt càng thêm thăng trầm và kinh khủng.
93 Trời lại sáng, thời tiết cực kỳ sáng sủa, những áng mây trắng trôi chầm chậm, tựa như tâm tình của Giản Nhụy Ái, mây trôi đi nắng hồng về. Tuy rằng hiện tại lòng của cô rất đau, giống như được bình yên an ủi, ký thác, ngôi nhà này, khắp nơi đều cho cô niềm vui, chủ nhân ngôi nhà này giúp cô thể hiện cuộc sống gia đình, cô thích cuộc sống ở nơi đây.
94
95 Hôm sau, một luồng ánh sáng sinh động chiếu khắp mặt đất, không khí cũng bị thời tiết làm cho ảnh hưởng, trở nên nóng bức hơn bên ngoài. Giản Nhụy Ái mang theo nội tâm thấp thỏm ngồi ghế sau bên cạnh Cụ Duệ Tường, có thể nguyên nhân trong lòng, khiến cô cảm thấy không khí nóng bức hơn rất nhiều, cái trán khẽ rịn mồ hôi.
96 Tâm tình Cụ Duệ Tường bị Giản Nhụy Ái làm cho ảnh hưởng mà trở nên cực kỳ tốt, giống như thật lâu rồi anh không có tâm tình tốt như thế, dùng sức đạp thuyền, ngoài miệng nâng lên một nụ cười.
97 Ban đêm, Giản Nhụy Ái đang ở trong biệt thự của Cụ Duệ Tường, lẳng lặng nằm ở trên giường lại không hề buồn ngủ, mắt trợn to nhìn lên trần nhà. Bởi vì ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, khiến cô tiêu hao rất nhiều thể lực.
98 Lúc này sắc mặt của Lạc Tình Tình đã tái nhợt, một dòng máu đỏ chảy ra giữa hai chân, hô hấp yếu ớt, người không hiểu chuyện cũng biết được đã xảy ra chuyện gì rồi.
99 "Tình Tình. . . . . . Tôi. . . . . . " Tâm Giản Nhụy Ái dâng lên một chút xấu hổ, giống như nếu không vì Đơn Triết Hạo bảo vệ cô, tìm Lạc Tình Tình thế thân thì cô ấy cũng không mất đi đứa bé.
100 Hôm sau, bên ngoài cửa sổ sát đất là mưa bụi mù mịt, tí tách, tí tách, gõ vào cửa thủy tinh trong suốt. Sắp tiến vào mùa đông, thời tiết lúc lạnh lúc nóng, càng lúc càng ướt át.