121 Rốt cuộc, cậu không khống chế được bắt đầu đè ép lên người Giản Nhụy Ái, bao chặt lấy thân thể của cô, để cho giữa cậu và cô không còn có khe hỡ nào cả.
122 Cửa không đóng, Đỗ Đức Minh còn chưa tỉnh lại đã nhìn thấy một mỹ nữ và một người đàn ông anh tuấn đứng ở cửa. Thân thể cao lớn và thân thể nhỏ nhắn tạo thành đối lập rõ rệt.
123 "Điên khùng, nếu như chúng ta không làm như vậy, chờ Đỗ Đức Minh đi tố cáo chúng ta, chúng ta đều phải chết, người không vì mình trời tru đất diệt, kẻ ngu à!" Vương Hạo bắt được tay Lạc Tình Tình đang nổi điên, anh lạnh lẽo nhìn Lạc Tình Tình.
124 Không ngoài dự đoán của Cụ Duệ Tường, sau khi cô rời đi Lạc Tình Tình và Đơn Triết Hạo đã đến. Còn Vương Hạo là người cầm dao giết Đỗ Đức Minh… tất cả đều được camera ghi lại.
125 Sắc mặt Giản Nhụy Ái bỗng nhiên tái nhợt. Đúng vậy, trong video thiếu chút nữa thì Đơn Triết Hạo đã vì cô mà giết hại Lạc Tình Tình. Thiếu chút nữa giết Lạc Tình Tình.
126 Thật ra thì, cô thật sự rất muốn kết hôn với Đơn Triết Hạo, có lẽ kết hôn cũng sẽ không trở ngại như vậy, cũng sẽ không có nhiều người muốn phá hư tình cảm của bọn họ, cô còn có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với Đơn Triết Hạo, còn có cả đứa bé của bạn họ, cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc.
127 "Giải hắn đi. " Cụ Duệ Tường lạnh lùng phân phó. Vung tay lên ý bảo bọn họ rời đi. Đơn Triết Hạo không nói chuyện. Chẳng qua tơ máu trong mắt không có lui giảm.
128 Cảm nhận được sự biến hóa của anh. Khiến Giản Nhụy Ái như đang ở trong mộng tỉnh lại. Vội vàng đẩy Đơn Triết Hạo ra. Ngoài miệng khẽ ửng hồng. "Hạo. Chúng ta không thể.
129 Hôm sauGiản Nhụy Ái ngồi trên xe Đơn Triết Hạo, sắc mặt khẽ ửng hồng, trải qua chuyện ngày hôm qua, Đơn Triết Hạo luôn lấy đó để trêu trọc cô, khiến cô hối hận không thôi.
130 Giản Nhụy Ái hạnh phúc gật đầu, nghe thấy những lời của Đơn Triết Hạo, làm cho cô cảm động vô cùng, có thể gả cho Đơn Triết Hạo là chuyện may mắn nhất trong cuộc đời cô.
131 Trong quán cà phê, âm thanh trữ tình dịu dàng của đàn Violin, trong trẻo giống như tiếng suối. Mới vừa vào cửa, Giản Nhụy Ái lập tức nhìn thấy Lạc Tình Tình vẫy tay với mình.
132 Chỉ chốc lát sau, Giản Nhụy Ái cũng tỉnh táo lại, từ từ tiếp nhận tin tức kinh sợ đó, gương mặt xinh đẹp mỉm cười lạnh nhạt: "Hạo, em muốn trở về Quán Nhân Ái.
133 Cô thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi đến nỗi một chút hơi sức cũng không có, tại sao lòng của cô lại đau như vậy?Giản Nhụy Ái khẽ nhắm mắt không nhìn đến Cụ Duệ Tường lạnh nhạt mở miệng: "Năm tuổi, cha em là trưởng thôn trong làng, dựa vào sức lực của mình bảo vệ được đất đai của tất cả mọi người trong làng, khiến mọi người không phải chịu nỗi khổ sống lang thang, ngày đó tất cả mọi người đều rất vui vẻ, mẹ mua quần áo mới cho em, cha lái xe dẫn cả nhà đi ăn mừng, không ngờ.
134 Giản Nhụy Ái kinh ngạc ngước mắt nhìn Trác Đan Tinh, mới phản ứng "Được!" Vẻ mặt vội vàng hoảng hốt, xoay người đi về phía Quán Nhân Ái, nước mắt lăn dài theo gương mặt.
135 Hôm sau, Giản Nhụy Ái sợ Quyền Hàn và Trác Đan Tinh nghi ngờ, cho nên cô đành đi về. Quyền Hàn không yên lòng, muốn ngăn Giản Nhụy Ái trở về, anh cảm thấy Giản Nhụy Ái có tâm sự, hơn nữa chuyện này nhất định là có liên quan đến Đơn Triết Hạo, anh tuyệt đối không cho phép Đơn Triết Hạo khi dễ cô.
136 Không ngờ Giản Nhụy Ái sẽ nghĩ như thế, nói như vậy làm cho anh như muốn phát điên "Ai dám nói xấu? Cẩn thận anh cho người đó cút về nhà mình. ""Anh đó! Vẫn bá đạo như vậy, không chịu khiêm tốn nhún nhường người khác" Giản Nhụy Ái mỉm cười nói.
137 Thực sự là quá bất đắc dĩ rồi, anh vội vàng cầm cốc nước đá bên cạnh lên liều mạng uống. . . , không biết từ lúc nào, nước mắt đã rơi đầy mặt. Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo liều mạng như vậy, buồn cười lại không dám cười, vội vàng cầm khăn giấy đưa cho anh "Anh lau đi!"Hôm nay nhìn thấy Đơn Triết Hạo khác biệt hoàn toàn với sự tự phụ cao quý lúc trước, giống như đã biến thành người khác, không cách nào tưởng tượng nổi Đơn Triết Hạo lại ngồi ở quán nhỏ này tùy tiện ăn lẩu cay, dáng vẻ khổ sở vì ăn đồ cay của anh khiến cô cảm động, ít nhất Đơn Triết Hạo sẽ đi cùng cô đến nơi mà cô thích ăn, chứ không phải chỉ theo ý của anh "Hạo, đừng ăn nữa.
138 Gương mặt quật cường lã chã rơi lệ, trong lòng cô giãy giụa và tự trách trộn lẫn với nhau liên tiếp hành hạ cô đau đến không muốn sống. Hành hạ khổ sở cô cũng phải kiên trì, cô còn phải sống thật tốt.
139 Giản Nhụy Ái trợn trắng mắt, cô cứ cho là đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa. Chẳng qua chỉ là con gián, có nhất thiết phải kêu thảm thiết như vậy không?.
140 Không biết qua bao lâu, hai người rất ăn ý không nói chuyện, chỉ ở phòng tắm ôm nhau thật chặt, lắng nghe tiếng tim đập của nhau. Bên ngoài phòng tắm truyền đến âm thanh của dì: "Nhụy Ái, Đơn tiên sinh, có thể ăn cơm rồi.
Thể loại: Huyền Huyễn, Dị Giới, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 88