Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh
Số chương: 142
Cập nhật cuối: Tuần trước (11/06/2019)
Số chương: 142Thể loại: trọng sinh, cổ đại, điền văn, nam chính phúc hắc, bá đạo, chung tình, 1-1Edit: Mạc Thiên YMỗi một người khi vừa sinh ra đã được ông trời sắp đặt trước số phận.

Danh sách chương Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ


Chương 1: Nếu Có Kiếp Sau

1 Edit: Mạc Thiên Y

Lâm Ngữ Yên có thể rõ ràng cảm giác được sức lực toàn thân đang nhanh chóng biến mất, ý thức ngày càng mông lung, nàng mơ hồ nghĩ có lẽ mình sắp chết, bên tai có tiếng nức nở truyền đến, nàng có thể nghe được đó là của trượng phu kết tóc hai mươi mấy năm.


Loading...

Chương 2: Người Nhà Họ Vương

2 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mạc Thiên Y

Bì thị mắng: “Cả nhà chúng tao chỉ có một vò gạo nhỏ đó, là để giành cho Bảo Nhi và Lục Lang ăn, mày đụng cái gì mà đụng.


Chương 3: Không Gian Tùy Thân

3 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mạc Thiên Y

“Vậy thì cho tôi cặp chăn đệm.


Chương 4: Thất Lang Nhà Họ Vương

4 Edit: Mạc Thiên Y

Ngay lúc này, một ký ức vừa mơ hồ vừa rất xa đánh tới, bạc? Nàng cố gắng nhớ lại, đột nhiên ánh mắt rực sáng, mặc quần áo vào, chạy đến hướng cách đó không xa.


Chương 5: Một Ngón Tay

5 Edit: Mạc Thiên Y

Nhìn đốt ngón tay máu chảy dầm dề kia, Bì thị rùng mình, mụ bổ nhào ra đất gào khóc: “Ông trời ơi, ông mở mắt ra mà xem này, là thằng súc sinh Vương Thất Lang kia gây họa a, nào có liên quan gì đến chúng ta chứ, các người muốn tìm người bồi thường, tìm nó là được, muốn chém giết muốn róc thịt, tự nhiên muốn làm gì cũng được.


Chương 6: Cứu Người Một Mạng

6 Edit: Mạc Thiên Y

Chẳng lẽ thằng bé Vương Thất Lang này vẫn ngậm mãi ngón tay kia trong miệng?

Cái suy nghĩ này xông thẳng lên não khiến Lâm Ngữ Yên rùng mình, có xúc động muốn lập tức ném nó ra ngoài cửa.


Chương 7: Sét Đánh Giữa Trời Quang

7 Edit: Mạc Thiên Y

Ở đầu thôn Vương Gia Ao chếch về hướng tây bắc có một con sông nhỏ, mỗi ngày vào xế chiều, cũng có thể thấy rất nhiều phụ nữ tụ tập đến đây hoặc giặt quần áo, hoặc súc giỏ, âm thanh đám phụ nữ hi hi ha ha nói chuyện phiếm, cách rất xa cũng có thể nghe được.


Chương 8: Lên Trấn Mua Đồ

8 Edit: Mạc Thiên Y

“Đệ muội, muội ngồi chắc nha!” Vương Đại Lang nhìn Tô Tuệ Nương thân hình đơn bạc, sợ nàng ngã nhào khỏi xe, vội dặn dò.

“Không sao, đại ca yên tâm đi.


Chương 9: Đồng Ruộng Ngày Mùa

9 Edit: Mạc Thiên Y

Nhìn đứa bé ăn ngấu nghiến như hổ đói trước mắt, trong mắt Tô Tuệ Nương không khỏi lướt qua tia thương hại, trẻ con ở độ tuổi này nên là lúc vô ưu vô lo, được chăm bẵm dưới gối cha mẹ, nhưng thằng bé này có nhà lại như không có nhà, chẳng những ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bây giờ ngay cả nơi nương thân cũng không có.


Chương 10: Tam Nương Đến

10 Edit: Mạc Thiên Y

Tô Tuệ Nương cũng chả có tâm tình ở đây chơi đùa với họ, chỉ xoay người rửa chén rồi sau đó im lặng về phòng mình.

Sau khi vào phòng, nàng không nói hai lời liền vào không gian.


Chương 11: Nghe Lén Dưới Chân Tường

11 Edit: Mạc Thiên Y

Tô Tuệ Nương cũng không thừa nhận là mình đang nghe trộm, chẳng qua là sáng sớm tỉnh dậy, lúc nàng quét sân, vừa vặn quét đến dưới cửa sổ của Bì thị, lại vừa đúng lúc nghe thấy thanh âm từ bên trong truyền ra mà thôi.


Chương 12: Nhờ Bán Khăn Tay

12 *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Mạc Thiên Y

Tô Tuệ Nương làm cho Vương Thất Lang một bộ quần áo, chính là may từ nửa thất vải xanh mua ở chợ kia.


Chương 13: Nhị Lang Gởi Thư

13 Edit: Mạc Thiên Y

Cuộc sống cứ thế từng ngày trôi qua, tiễn mùa thu đi, lại nghênh đón mùa đông về.

Một ngày nọ sáng sớm, trời còn mờ tối, Tô Tuệ Nương đã thức dậy, nàng mặc quần áo xong, xuống giường.


Chương 14: Thân Nhân Tới Cửa

14 Edit: Mạc Thiên Y

Vì chuyện xoay sở tiền nong, cả nhà họ Vương đều lâm vào một bầu không khí nặng nề, Bì thị đối với ai cũng không có sắc mặt tốt, mụ đại khái đã chạy vạy khắp nơi rồi.


Chương 15: Người Nhà Đoàn Tụ

15 Edit: Mạc Thiên Y

Nhìn con gái trước mặt, nước mắt Lâm Thị tí tách rơi, Tô Tuệ Nương do dự một chút bắt đầu ôn nhu khuyên nhủ: “Đừng khóc nữ, nữ nhi rất tốt.


Chương 16: Lại Lên Thị Trấn

16 Chuyện Tô Tuệ Nương bị nhà họ Vương bỏ và chuyện có một thân thích làm quan ở kinh thành, không quá một buổi tối đã truyền khắp cả Vương Gia Ao. Cho nên khi sáng nay nàng và Vương Thất Lang đón xe bò lên thị trấn, không tránh khỏi nhận lấy rất nhiều ánh mắt tò mò.


Chương 17: Chút Mâu Thuẫn

17 Sâm sẩm tối, mấy người Tô Tuệ Nương về tới Vương Gia Ao, nàng cho bác đánh xe thêm hai đồng, nhờ bác chạy thẳng đến trước cửa nhà, đến nơi, Vương Thất Lang đã chờ ở trong từ sớm, Tô Tuệ Nương từ trên xe bước xuống, bắt gặp gương mặt ửng hồng vì lạnh của cậu không khỏi nói hai câu.


Chương 18: Tỷ Đệ Tâm Sự

18 “Vẫn chưa ngủ à!” Tô Tuệ Nương mỉm cười, ngồi xuống mép giường, trong phòng không thắp đèn, tối đen như mực, chỉ nương theo ánh trăng nơi cửa sổ có thể nhìn thấy hàm răng trắng sáng của thằng bé kia, vui đến thế, giống như một con cún nóng lòng nịnh nọt chủ nhân.


Chương 19: Đánh Văng Khỏi Cửa

19 Edit: Mạc Thiên Y

Đối mặt với mấy lời xàm xí của Vương Bác Duyên, vẻ mặt Tô Tuệ Nương vẫn bình tĩnh hỏi vặn lại: “Thất đệ nào, ta ở nhà họ Vương cũng đã hơn nửa năm, vậy mà chỉ gặp Vương Đại Lang, Vương Tam Nương, Vương Ngũ Nương, Lục Lang và ngươi hôm nay, khi nào thì nhà họ Vương gia lại thừa ra một Thất Lang?”

“Bớt giả vờ giả vịt đi cho lão nương.


Chương 20: Biếu Rau

20 Edit: Mạc Thiên Y

Tô Tuệ Nương luôn nhận thấy muốn được yên ổn sống ở một nơi, không thể thiếu vòng quan hệ nhân mạch của chính mình, nếu không rủi như có chuyện gì thì không có lấy một ai giúp đỡ.


Loading...