181 Ba người hạnh phúc trò chuyện. Giản Nhụy Ái và Giản Tử Hạo ở lại nhà họ Đơn cùng với bà nội. Giản Tử Hạo trò chuyện rất nhiệt tình với bà nội. Hai người chuyện nói mãi không ngừng Giản Nhụy Ái không biết từ lúc nào Giản Tử Hạo cũng có nhiều chuyện như thế, nói chuyện mãi không hết.
182 "Đúng vậy. " Giản Nhụy Ái nghiêng đầu nhìn người bên trong quán Nhân Ái. Cơ hồ đều là người xa lạ. Xem ra thời gian đã thay đổi rất nhiều thứ, mọi người đổi công việc rồi.
183 Đến khi Giản Nhụy Ái ở trong căn phòng dành riêng cho Tổng giám đốc mới lấy lại tinh thần, bỗng cười một tiếng, số lần cô cười trộm càng ngày càng nhiều, nếu để người ta nhìn thấy còn cho rằng cô là đứa ngốc.
184 Cô thoát ra khỏi cánh tay ôm của anh, cúi đầu cầm cổ tay của anh, tay run rẩy cởi nút cài áo sơ mi của anh ra, một vết sẹo rất nhỏ hiện lên ở trước mặt cô.
185 "Hạo, anh thường xuyên đến nơi này sao? Hơn nữa còn mang theo phụ nữ tới đây. " Giản Nhụy Ái không phải cô gái không biết gì, nhìn thái độ của người quản lý cũng biết, hơn nữa còn biết ông chủ nơi đây, chẳng lẽ Đơn Triết Hạo thường mang phụ nữ tới nơi này.
186 Giản Nhụy Ái theo Đơn Triết Hạo đi vào dự tiệc, đi tới đi lui bên trong đều là những người mặc quần áo lộng lẫy của xã hội thượng lưu, nên cô hơi vội vàng dựa sát vào Đơn Triết Hạo.
187 Thời gian trôi qua thật nhanh, sau khi Giản Nhụy Ái và Đơn Triết Hạo hiểu rõ tình cảm của nhau, cô liền ở lại nhà họ Đơn làm bà chủ. Khi ánh mặt trời chiếu trên đường cái, thì thấy một chiếc xe Bentley sang trọng, nó chạy qua nhiều căn biệt thự tráng lệ, lúc đến căn biệt thự màu trắng thì dừng lại.
188 "Tiểu Hạo, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Giản Nhuỵ Ái vừa nhìn người đàn bà, vừa kéo Giản Tử Hạo qua, xem cậu có bị thương không. Ba Tiểu Hi nhìn thấy người lạ xuất hiện trong nhà liền cảm thấy kỳ quái, quát lớn: "Sao bà lại ở chỗ này? Đi ra ngoài nhanh lên, nếu không tôi báo cảnh sát, bà làm loạn ở nhà của tôi.
189 Người phụ nữ nhìn Đơn Triết Hạo cao lớn đẹp trai, đôi môi run run muốn nói chuyện nhưng không biết nên nói cái gì. Bỗng, phía sau vang lên tiếng Giản Nhụy Ái "Hạo!".
190 Lái xe đến khu bình dân theo địa chỉ Y Thiếu Thiên đã đưa cho. Đơn Triết Hạo hít thở sâu một cái rồi đưa tay nhấn chuông cửa. Lúc này giống như bị rút sạch không khí trong ngực, cả người cứng ngắc không phản ứng được gì.
191 Nghe lời nói sắc bén của Đơn Triết Hạo, cả hai người không dám tiếp tục đóng kịch nữa. Từ Tú Liên bị vạch trần liền xấu hổ, thay đổi thái độ nói: "Hạo à, những chuyện mẹ làm không phải muốn để gặp lại con đâu.
192 Trong mắt Đơn Triết Hạo thì Giản Nhụy Ái qúa ngây thơ không nên đến những nơi phức tạp như trường đua xe, anh không muốn cô ở lại đó lâu muốn nhanh chóng đưa cô đi khỏi nơi đó.
193 Người gác cổng kinh ngạc nhìn hai người, ông chủ và phu nhân của nhà họ Đơn đã qua đời nhiều năm rồi mà bây giờ lại xuất hiện. Nhưng bọn họ là nhân viên cũng không dám đắc tội và hỏi nhiều, vội vàng mở cửa cho bọn họ vào, nhìn họ mặc quần áo cũ rách càng cảm thấy không thể tin được.
194 Bà nội quay đầu kinh ngạc nhìn Giản Nhụy Ái, bà không để bọn họ ở lại vì suy nghĩ đến cảm nhận của Giản Nhụy Ái là chính nhưng không nghĩ đến chính Giản Nhụy Ái lại nói để họ ở lại, vội hỏi: "Tiểu Nhụy.
195 Sáng sớm, vườn hoa nhà họ Đơn lung linh rực rỡ dưới ánh mặt trời. "Cái gì?" Từ Tú Liên không thể tin hét lên "Sao cô gái đang ở dưới lầu chính là con gái của Giản Cốc Hạo kẻ đã làm hại chúng ta tan cửa nát nhà".
196 "Chúng con không phải là vợ chồng. " Giản Nhụy Ái xấu hổ nói. Dù sao bọn họ chưa đi đăng ký kết hôn nên không thể coi là vợ chồng, cùng lắm chỉ là tình nhân ở chung mà thôi.
197 Giản Nhuỵ Ái không hiểu gật đầu một cái, không có bất kỳ nghi ngờ nào, có lẽ bởi vì lòng cô thiện lương, không muốn nghĩ xấu cho người khác như vậy. ‘ A’ Giản Nhuỵ Ái và Từ Tú Liên cùng sợ hãi kêu lên.
198 Vương Thiến Như cũng chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý, nhưng không thoải mái mà vẫn còn ấm ức. Giản Nhuỵ Ái muốn tạo cơ hội để hai người ở riêng hơn nữa bọn họ đã giúp mình, cô cũng cảm tạ ông trời để cho cô gặp hai người ở chỗ này, cô vui vẻ tạm biệt cầm túi xách rời đi.
199 Bà nội gấp gáp nói, "Hạo, mau gọi mọi người đi ra ngoài tìm xem. " Đơn Triết Hạo cau mày, cầm điện thoại lên, lạnh lùng phân phó: "Lập tức tăng thêm người đi tìm.
200 Giản Nhuỵ Ái khẽ mở mắt, phát hiện ra mình ngủ gật cảm giác có người khác bên cạnh khoác áo lên người hạnh phúc mỉm cười. Anh Quyền Hàn vẫn quan tâm cô như vậy, có sự yêu thương của anh ấy giúp cô cảm thấy mình bớt cô đơn vẫn được người khác đối tốt, quan tâm.