221 "Bà nội với mẹ cứ yên tâm, không có việc gì đâu, con chỉ đến đồn cảnh sát một chút rồi con sẽ về ngay thôi". Đơn Triết Hạo không thích nói nhiều lời ly biệt, xoay người rời đi.
222 Nước mắt Giản Nhuỵ Ái tuôn không kìm lại được, chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao? Giản Nhụy Ái không muốn chết, nếu cô chết thì Đơn Triết Hạo và Hạo Hạo phải làm thế nào?.
223 Lợi dụng lúc Y Thiếu Thiên điều động vệ sĩ đi cứu viện Đơn Triết Hạo, nhà họ Đơn buông lỏng cảnh giác nên Vương Hạo đến bắt cóc bà nội đem đi. Khi mọi người đã lật tung mọi ngóc ngách trong nhà họ Đơn để tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy bà nội bị thương và hôn mê ở rừng cây phía sau nhà.
224 ""Mẹ đừng khóc nữa, chúng ta phải vui vẻ kẻo không sẽ khiến Hạo lo lắng" Giản Nhuỵ Ái thiện lương nói, "Về sau chúng ta phải cẩn thận một chút, không để cho Vương Hạo có cơ hội bắt được nếu không Hạo sẽ bị nguy hiểm" "Đúng, Tiểu Nhụy nói rất đúng" Đơn Mộ Phi nhìn Giản Nhuỵ Ái tuy bề ngoài yếu đuối mềm mại nhưng lại có ý chí kiên cường, dũng cảm.
225 Khi nào Vương Hạo còn chưa bị bắt thì trong lòng Giản Nhụy Ái chưa thể yên tâm lại nghe Đơn Triết Hạo nói như vậy càng thêm không chịu nổi. Dù là nói giỡn cũng không được, nếu Đơn Triết Hạo xảy ra chuyện thì cuộc đời của Giản Nhụy Ái sẽ vô cùng đen tối và đau khổ.
226 Ánh mắt Đơn Triết Hạo vẫn lạnh lùng nhìn xung quanh hiện trường đám cháy một lần nữa mới nói: "Hành động lần này của Vương Hạo sẽ khiến cảnh sát chú ý, cho nên hắn sẽ phải ngừng nghỉ thời gian, trong khoảng thời gian này chúng ta phải tăng cường cảnh giác, bảo vệ thật kỹ mọi người, gắt gao tìm kiếm tung tích Vương Hạo rồi tính cách đối phó với hắn.
227 Khi bốn mắt nhìn nhau, Đơn Triết Hạo ôm lấy Giản Nhuỵ Ái ướt sũng vào lòng mỉm cười "Cầu mong cho Tiểu Nhụy thật hạnh phúc, cám ơn em đã nguyện ý ở bên cạnh anh" Giản Nhuỵ Ái ngẩng đầu nhìn Đơn Triết Hạo, trong lòng vô cùng ấm áp, dựa vào lồng ngực Đơn Triết Hạo biết Đơn Triết Hạo muốn mình thả lỏng tâm tình.
228 "Tại sao lại như vậy? Liệu cậu có để quên điện thoại ở nhà không?" Trác Đan Tinh cũng vội nhìn lên bàn để tìm điện thoại di động, toàn bộ đồ trong túi đã dốc hết ra bàn, điện thoại di động lớn như vậy thì không thể nào không tìm được.
229 Giản Nhuỵ Ái cảm giác mình đã nằm ngủ rất lâu mơ giấc mơ thật dài. Trong mơ đều là hình ảnh Đơn Triết Hạo đang bỏ đi. Giật mình mở mắt bật người ngồi dậy nhìn mọi người đang ngồi xung quanh.
230 Giản Nhuỵ Ái nghe Cụ Duệ Tường nói mới chợt nhớ đến Lạc Tình Tình. Đúng rồi Lạc Tình Tình là người mà Vương Hạo thích nhất. Nếu như Lạc Tình Tình nguyện ý giúp đỡ có khi sẽ khiến Vương Hạo nghe lời.
231 Y Thiếu Thiên đang vô cùng lo lắng cho Đơn Triết Hạo lại nghe Vương Hạo trả lời không biết liền nổi giận đưa tay rút súng, lên cò nhìn Vương Hạo: "Nhanh mang Tổng giám đốc Đơn ra đây.
232 Cả ngày một ngày một đêm, đang lúc Giản Nhuỵ Ái và mọi người dần mất đi hi vọng thì Đơn Triết Hạo được đẩy ra, Giản Nhụy Ái vội sợ đứng lên chạy lại "Bây giờ Hạo thế nào rồi thưa bác sĩ?" Mọi người cũng vội vàng chạy đến vây quanh.
233 Mặc kệ Giản Nhuỵ Ái lay gọi thế nào nhưng thân thể Đơn Triết Hạo vẫn co quắp lại. Giản Nhuỵ Ái hoảng hốt kinh hoàng gào thét "Hạo, anh phải sống, anh không thể có chuyện gì đâu đấy, bác sĩ sẽ lập tức đến ngay.
234 Editor: Lost In Love Los Angeles, Mỹ Nguyện vọng lớn nhất cuộc đời này của Vương Thiến Như chính là được gả cho Cụ Duệ Tường, trở thành vợ của anh, nhận được sự yêu thương hết mình của anh, nhưng ông trời không để cho người ta được như mong muốn.
235 Editor: Nam Yên Ban giám khảo nhìn Vương Thiến Như, thấy ánh mắt của cô nhìn chằm chằm vào Cụ Duệ Tường, bọn họ cũng đã quen với cảnh các cô gái đều thích nhìn Cụ Duệ Tường, cũng đúng thôi, dáng dấp của Cụ Duệ Tường xuất sắc như vậy, các cô gái không thích người đàn ông đẹp trai giàu có như vậy mới lạ.
236 Edit: Quinn Dun "Em trả tiền những thứ này nhé. " Khiết Đan Đan yêu cầu, cô cũng là một người có gia đình đang nuôi con nhỏ, tiền lương của cô không thấp, nhưng phải để dành tiền cho con đi học, cô thật sự không trả tiền nổi ở những nơi xa hoa như thế này.
237 Edit: SunniePham Trọng Thiên Kỳ đi theo Vương Thiến Như, anh vô cùng tò mò và hiếu kỳ đối với Vương Thiến Như, cảm thấy người phụ nữ này thật là thú vị.
238 Vương Thiến Như còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Khiết Đan Đan đẩy ra ngoài. Còn đang ngơ ngác nhìn Khiết Đan Đan chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nghe thấy cô ấy quát lên: "Thiến Như, thật xin lỗi, em mau leo cầu thang bộ chứ đừng chờ thang máy nữa, nếu không sẽ đụng phải Tổng giám đốc đấy!" ‘Tinh’ cửa thang máy đóng lại, Vương Thiến Như mới biết mình bị Khiết Đan Đan đá ra ngoài, trở thành một người quá tải, mà lúc này cô mới phát hiện đó không phải vấn đề, vấn đề là lời Khiết Đan Đan nói, sẽ đụng phải Cụ Duệ Tường? Xong đời rồi! Leo thang bộ cũng tốt, nhưng đợi cô leo lên tầng 15 đã thở hồng hộc, đi làm thật không dễ dàng mà! Rốt cuộc lúc Vương Thiến Như sắp tắt thở cũng đã đến phòng làm việc.
239 Vương Thiến Như chống tay mắng tài xế: “Là anh lái xe không nhìn đường, anh không thấy đứa nhỏ ở ven đường, nhìn cứ như sắp đụng phải nó, chẳng lẽ anh không biết nghĩ à?” Mặt Cụ Duệ Tường đầy vạch đen, nhìn chằm chằm Vương Thiến Như giống như cô gái chanh chua đang cãi nhau với tài xế, đứng bên cạnh cô là một phụ nữ và một đứa bé.
240 Vương Thiến Như đi vào phòng làm việc, nói với những nhân viên đang miệt mài cố gắng làm việc: "Chào mọi người, tôi tên là Vương Thiến Như, sau này sẽ là trợ lý thư ký, xin mọi người chỉ bảo nhiều hơn.