161 Nước mắt của Giản Nhụy Ái ào ào chảy xuống, cô nắm tay Giản Tử Hạo, cảm giác được làn da nóng bỏng của cậu, nức nở nói: "Chuyện gì xảy ra? Mới vừa rồi rõ ràng vẫn còn tốt, tại sao đột nhiên lại phát sốt? Hạo Hạo, sẽ như thế nào? Nếu như con gặp chuyện không may, em cũng không muốn sống nữa.
162 Thật lâu cũng không thấy quả đấm rơi xuống, cô mới dám mở mắt, nhìn thấy Đơn Triết Hạo âm trầm nhìn mình chằm chằm, không có đánh xuống thật, toàn thân mới buông lỏng một hơi, vỗ vỗ ngực mình.
163 "Này" Vương Thiến Như đuổi theo Đơn Triết Hạo "Ngày hôm qua uống rượu thua tôi, anh không cần ăn vạ, thua thì phải đồng ý một cái yêu cầu với người thắng.
164 Có lúc cô thật sự cảm thấy mình đã thiếu bọn họ "Được!" "Mẹ, vạn tuế!" Ba người ở chung hòa thuận, tiếng cười ở trong sáng sớm có vẻ động lòng người như vậy.
165 Vương Thiến Như lên xe, chiếc xe thật sự xứng với mỹ nhân lập tức trở thành tiêu điểm của toàn bộ hội trường, mọi người cũng đều đưa mắt nhìn Vương Thiến Như.
166 Cô cũng không cho Đơn Triết Hạo cơ hội cự tuyệt, lôi kéo anh đi về hướng bàn Giản Nhụy Ái đang ngồi. Cụ Duệ Tường cầm tay Giản Nhụy Ái, khẽ nắm chặt để trấn an, khiến nhịp tim đang loạn vì sợ hãi của Giản Nhụy Ái có thể lấy lại được chút bình tĩnh.
167 Đơn Triết Hạo xoa đầu Giản Tư Hạo "Đúng vậy, mẹ cháu quả thật rất đẹp, hơn nữa lại giống với người phụ nữ mà chú yêu như đúc. " Sau khi anh nói xong, cố ý nhìn Giản Nhụy Ái, động tác hoảng hốt kia cũng giống hệt như Giản Nhụy Ái.
168 Sắp vào xuân, tuyết đọng trên nhánh cây đang từ từ tan. Phần mộ hoang vu chỉ có giá lạnh căm căm, nhánh cây lay động, bông tuyết tan ở trên mặt đất. Đơn Triết Hạo đứng ở trước phần mộ, không biết vì sao mỗi lần nhìn thấy bà xã của Cụ Duệ Tường, anh liền vô cùng nhớ Giản Nhụy Ái, từng tế bào trên thân thể đều muốn cô.
169 Cô hoảng hốt cầm lấy túi sách, vội vàng chạy xuống lầu, thấy ánh mắt kỳ quái của Cụ Duệ Tường và dì Vương nhìn mình chằm chằm. Đúng vậy! Cô gấp quá nên quên mất, ở dưới còn có Cụ Duệ Tường và Dì Vương, cô phải nói với Cụ Duệ Tường như thế nào? Nhưng là chân của anh không có tiện, nói ra chỉ càng làm cho anh thêm lo lắng mà thôi.
170 Nhìn bóng lưng Đơn Triết Hạo rời đi, anh thở dài không biết anh thở dài là vì cái gì? Chỉ nhìn thấy ánh mắt ảm đạm của anh, anh nói thẳng với Đơn Triết Hạo vì trong lòng Giản Nhụy Ái không có anh! Dì Vương cầm túi đá chườm đi ra ngoài "Cậu chủ, chườm một chút sẽ nhanh đỡ hơn.
171 Đơn Triết Hạo run rẩy, năm năm không thấy, Giản Nhụy Ái so với trước kia lại càng thêm không có tim không có phổi, có thể nói ra những lời vô tình như thế này, anh cười lạnh, từng bước tiến tới gần Giản Nhụy Ái, trên người mang theo luồng khí lạnh làm cho người ta hít thở không thông.
172 Tại sao chứ? Tại sao Đơn Triết Hạo lại muốn làm cho quan hệ của bọn họ trở nên loạn như vậy, tại sao không chịu cho cô cơ hội? Đúng vậy, anh lạnh lùng đến mức tuyệt tình, huống chi cô lại phản bội anh, hiện tại anh nhất định rất tức giận, có lẽ đổi thành người khác, mức trừng phạt sẽ càng thảm thiết hơn! Đơn Triết Hạo mỉm cười hài lòng, Giản Nhụy Ái của anh lại lần nữa trở lại bên cạnh anh, mặc kệ là dùng phương thức gì, chỉ cần cô chịu ở bên cạnh anh, chỉ cần thần phục dưới người anh, cái gì anh cũng không thèm quan tâm.
173 Tại sao? Thân thể cô giống như nổi phản ứng, cảm giác tê tê trống rỗng, tựa hồ như đang chờ đợi cái gì. . . . . . Không thể, cô không muốn bộ dáng này, nhưng cô giống như không thể khống chế được mình! Nước mắt vô dụng chảy xuống, rốt cuộc ai có thể tới cứu cô đậy? "Xem ra Cụ Duệ Tường đem em ** tốt vô cùng, mới vài cái, đã nhiều nước như vậy.
174 Cả người Giản Nhụy Ái đỏ bừng giống như quả táo đỏ, cô biết Đơn Triết Hạo muốn làm gì? Cắn môi, khẽ gật đầu. Đơn Triết Hạo lấy được sự khích lệ của Giản Nhụy Ái, trong lòng điên cuồng loạn động, ẩm ướt.
175 Lúc Giản Nhụy Ái ngồi dậy, toàn thân đều đau nhức khó chịu, làm cho cô không nhin được rên rỉ, nghiêng đầu nhìn căn phòng xa hoa xa lạ lại quen thuộc như vậy, nhưng lại không có bóng dáng của Đơn Triết Hạo.
176 "Hạo, đưa em đến chỗ Duệ Tường, được không?" Giản Nhụy Ái ngẩng đầu khẩn cầu nói. Thân thể Đơn Triết Hạo run rẩy, không hề suy nghĩ liền bật thốt lên "Không được.
177 Cụ Duệ Tường kéo tay Giản Nhụy Ái, mảnh khảnh như vậy giống như tăng thêm một chút sức lực sẽ đứt rời, nước mắt trong hốc cũng đã tràn ngập rồi, anh không thể khóc, đây chính là sự tôn nghiêm cuối cùng của anh.
178 Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái, mỉm cười thú vị, anh cũng không muốn ép buộc cô, dù sao anh cũng biết da mặt Giản Nhụy Ái rất mỏng. Dồn cô đến cân tường cũng không có lợi gì cho mình! Anh ngồi chồm hổm xuống nhìn chỗ ướt át kia, mới dùng đầu lưỡi liếm cái miệng nhỏ nhắn ngượng ngùng.
179 Giản Nhụy Ái biết suy nghĩ của Đơn Triết Hạo nhưng cô không dám trở về, không phải vì không từ bỏ hận thù được, mà cô cảm thấy mình thật sự có lỗi với bà nội.
180 Giản Nhụy Ái nhìn mái tóc bạc phơ của bà nội, tất cả nhớ nhung, tự trách cũng hóa thành nước mắt, chạy như bay đến bên cạnh và quỳ gối dưới chân của bà.