241 Khi nghe thấy cái thanh âm này, khóe mắt của Giải Ý mơ hồ đỏ lên. Cái thanh âm kia thật sự,quá quen thuộc đối với nàng, có một người đã từng theo nàng từ nhỏ đến lớn, cùng nàng…làm thanh mai trúc mã, cùng nàng….
242 Tần Phi vừa dứt lời, một vệt đao màu đỏ thẫm đã trờ tới mặt, lưỡi đao vẽ một đường cong quỷ dị mà ánh sáng chiếu sáng cả ra xung quanh, nhưng mỗi tia sáng đều là đoạt mệnh.
243 Có câu nói: ”đánh người không được đánh vào mặt”, nhưng lời này đối với Tần Phi một chút hữu dụng cũng không có. Hắn dùng Đoạn Ca vỗ vỗ lên khuôn mặt của Ngô Xương: "Vị Ngũ hoàng tử ngu ngốc này, ngươi cho rằng mình là cái thứ gì chứ? Ở Ngô quốc này ngươi có địa vị chính trị sao? Ngươi có quyền thừa kế sao? Ngươi muốn làm hoàng đế Ngô quốc? Nói cách khác, ngươi có thể nắm trong tay bí mật gì của Trấn phủ ty sao? Ngươi chẳng qua là có được một người cha tốt mà thôi, một kẻ bất tài chỉ biết ngồi ăn rồi chờ chết như ngươi, lại còn muốn đưa ra điều kiện với ta sao?" "Ngươi có ý gì?" Ngô Xương hoảng sợ quay đầu lại hỏi.
244 Chuyện đã xảy ra mấy ngày qua, Đường Đại Nhi cũng có nghe phong phanh. Nàng không cảm thấy có gì kỳ quái. Sinh trưởng ở Đường gia, lúc nàng bắt đầu hiểu đời đã nghe nhiều chuyện đấu đá trong hậu cung rồi.
245 Đường Đại Nhi từ trong tiểu viện đi ra. Trên mặt Tần Phi nở một nụ cười đắc ý. Đại Nhi chỉ ra con đường mặc dù rất khó đi, không cẩn thận thì vướng họa sát thân, nhưng Tần Phi tin tưởng mười phần đi Giang Nam một lần với mình có rất nhiều chỗ tốt.
246 Người đi đường chỉ cho người thư sinh đó ngẫu nhiên ngồi cùng bàn nên không có ai chú ý tới. Ngụy Bính Dần cười cười, vài mụn trứng cá màu đỏ đáng ghét trên mặt của y cũng cùng rung lên theo tiếng cười, dường như đang nhắc nhở Tần Phi rằng y đã là nam nhân chân chính.
247 Đáp án đã hiện rõ ngay trước mặt Tần Phi. Ai nhìn vào cũng thấy thật thê thảm không nỡ nhìn tiếp. Trong nội viện nha môn Sát Sự Thính đang diễn ra một màn giật mình.
248 Nếu như đứng ở góc độ của tiểu Ngọc Nhi và cly thì giết chết Sở Dương căn bản không phải là chuyện mà đơn giản chỉ là bức bách Yến vương tạo phản mà thôi! Nhưng ở góc độ Tần Phi thì chuyện này không phải là chuyện đơn giản.
249 Quân đóng giữ tại An Đông vốn không nhiều bởi vì phía Đông Bắc đã có quân đội Bắc Cương áp chế. Binh sĩ Bắc cương rất đông nên triều đình không bố trí lực lượng nhiều ở đây làm gì bởi vì dù có tăng cường cho An Đông bao nhiêu binh mã cũng không thể chống nổi quân Bắc cương.
250 Không gì cơ thể mô tả được sự rung động tận trong lòng của mọi người, phần lớn mọi người sống nửa đời rồi nhưng mới chỉ xem được cao thủ cấp Tiên Thiên chiến đấu.
251 Trên biển mênh mông, thuyền đội rẽ sóng vượt gió chạy băng băng về hướng Đông Đô. Tướng lĩnh các lộ tranh nhau tâu bày yêu cầu xuất binh bình định Bắc cương với Sở đế.
252 Lời nói của Quản Tái Đức không làm Quản Linh Tư lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc. Biết được điều này, thiếu nữ lại tỏ ra trầm tĩnh, cẩn thận suy nghĩ xem lời nói này có bao nhiêu khả năng.
253 Đoàn người chậm rãi đi vòng vẻo trên sườn núi quanh co. Từ khi rời thuyền đi lên đất liền, ai cũng cảm thấy khó chịu. Ở trên biển, dù có sóng gió chòng chành nhưng mọi người đã quen với việc ói mửa.
254 Nhân mã vẫn chậm rãi đi trên con đường, đi quá cái trạm canh phía trước là ra đầu nhai khẩu, bọn quan binh nhìn thấy dòng nước trong veo không nhịn được chạy vội đến rửa mặt, uống nước.
255 Chu Lễ Uyên ra vẻ hiểu biết liền khoa chân múa tay, ánh mắt và tốc độ của y sắc bén hơn người bình thường rất nhiều. Những người đứng đầu của Sát Sự Thính đều tập trung ở đây, Dịch Tổng đốc, các Đề đốc và quan viên các ty đều tề tụ đông đủ, đây là chuyện mất mặt nhất của Sát Sự Thính.
256 Linh Lỵ Nhi chính là tên giả mà Giải Linh dùng lúc mới quen Thuỷ Tình Không. Trên đời này chỉ có một người có thể gọi nàng là Linh Lỵ Nhi và nàng cũng không cho bất cứ ai gọi nàng bằng ba chữ kia.
257 Phàm là nữ nhân thì ai cũng đều đa sầu đa cảm. Từ các thiếu nữ mới cao bằng cửa sổ tầm mười lăm, mười sáu tuổi đến những lão bà tóc đã hoa râm năm, sáu chục tuổi đều có một điểm giống nhau là sẵn sàng rơi nước mắt.
258 Đất ở dưới chân bỗng chốc trở nên cứng rắn vô cùng, băng giá phủ xuống làm cho đất cát dường như bị đông cứng như sắt thép vậy. Người đi đường ai nấy đều mặc quần áo dày cộm, như muốn đem mình bao bọc chặt chẽ, thỉnh thoảng họ ngẩng đầu lên nhìn ánh mặt trời bị bao phủ trong tầng mây trên đỉnh đầu, từng luồng nhiệt khí phun ra từ trong miệng bọn họ trong nháy mắt tan thành một mảng sương trắng và biến mất.
259 Trên mặt đất bao phủ một lớp tuyết thật mỏng, chỉ cần đạp một chân xuống đất là mặt tuyết đã không chịu nổi mà vỡ ra phát ra âm thanh thanh thúy. Y phục trên mình Tần Phi có chút đơn bạc, nhưng lấy tu vi hắn hiện tại cho dù là cởi hết y phục đứng ở đây cũng không thấy lạnh.
260 Giải Linh thong thả đi tới, nàng chứng kiến toàn bộ màn động thủ của Tần Phi. Thiếu niên này thiên phú cực cao, tu vi thâm sâu, hạ thủ tàn độc, đều có chút ngoài dự liệu của nàng.