201 Phẩm chất quan trọng nhất của một người nam nhân đó là nói được phải làm được, như Khôn Ca từng nói: Sống trong giang hồ, một khi đã nói muốn cả nhà người ta chết hết sạch sẽ, nhất định phải giết hết sạch.
202 Toàn bộ thành thị của tỉnh lị An Đông là địa phương khốn cùng, La Quang đương nhiên cũng chẳng khá hơn chút nào. Thành La Quang tọa lạc ở phía đông An Châu, là một tiểu thành lớn cỡ bàn tay nằm sát ven biển.
203 Căn cứ vào những lời của lão bản nương nói, Tần Phi thấy có hai chỗ không hợp lý, có thể đây chính là bí mật của Cơ Như Tích. Một người đỗ tiến sĩ và làm quan ở Đông Đô khi phái người đến tiểu thành La Quang để giết người đương nhiên sẽ không phái loại chó săn tầm thường.
204 Là nữ lão đại La Quang thành, Cơ Như Tích rất hiểu thuộc hạ của mình tính cách như thế nào. Lúc mới đầu, Lão Mạnh còn có phong độ cùng Tần Phi đánh cược, thua đến nước này y đã hoàn toàn không để ý gì đến hình tượng nữa.
205 Trong phút chốc, sắc mặt Cơ Như Tích trở nên trắng bệch, một kiếm như vậy há có thể bình thường được sao? Nàng cơ hồ là phản ứng theo bản năng, đột ngột lui về sau hai bước, nhóm hộ vệ xung quanh đồng loạt tiến lên ngăn ở trước mặt Cơ Như Tích.
206 Nghe thấy những lời này, Tần Phi không thể không cảm thấy kính nể. Ở cái thế giới này, một người nam nhân có thể nói với nữ nhân như vậy chính là tình thâm nghĩa trọng.
207 Lời của Cơ như Tích không làm Tần Phi tức giận. Vị tổng trấn Sát sự thính này lòng dạ thâm sâu, nở một nụ cười quỷ dị về phía Cơ Như Tích. Nụ cười này lập tức làm cho Thôi Khải Hiếu sởn tóc gáy, hắn vốn là một nhân sĩ tạo phản, dù chưa rơi vào tay của Sát sự thính nhưng đã từng nghe nói rất nhiều chuyện về Sát sự thính.
208 Rất nhiều năm sau đó, Tiểu Tứ Nhi ở La Quang vẫn còn kể cho người ta nghe về cảnh tượng nó gặp quỷ. Nghe nói vào một đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hỏa (ý nói thời gian thích hợp để làm chuyện xấu).
209 Nhiều năm trước, vị nữ tử kia chính là vì muốn cứu giúp vị muội muội bị liệt bẩm sinh mới sáng tạo ra môn công pháp mị công này. Đầu tiên phải dùng thân thể của mình luyện đến nguyên âm cực đại, sau đó đem một phần nguyên âm đồng trinh này độ nhập vào trong cơ thể của muội muội để kích khởi sinh cơ của kinh mạch trong cơ thể nàng ta, dùng nguyên âm gột rửa xương cốt (nguyên văn dịch cân tẩy tủy), cải tạo lại thân xác! Rất may mắn là nàng đã thành công.
210 Trong phong tràn ngập không khí quỷ dị, hai cỗ thân thể mỹ diệu áp vào nhau cơ hồ có thể chọc mù tròng mắt của nam nhân, sau một khắc có thể sẽ có đổ máu, sẽ có người chết.
211 Trong đình viện tối đen như mực, không khí tĩnh lặng, Tần Phi trầm mặc một lát rồi lập tức đi vào gian phòng. Tôn Hạc ngồi xổm trên ghế đá, vuốt râu dưới cằm ra chiều đắc ý.
212 Chăn mền sớm đã bị đá bay đi đến nơi nào rồi, quần áo rải rác ở khắp nơi trong phòng. Mồ hôi làm cho giường đệm đều trở nên ướt nhẹp. Một trận rung động này này cũng không thể nào làm cho Cửu công chúa có thể tỉnh lại được.
213 Tần Phi đưa ra mặt khổ mi sầu nhìn Tôn Hạc rồi lẩm bẩm nói: " Ý lão nói là nha đầu kia từ nay về sau luôn quấn quýt lấy ta cho đến khi nàng ta chinh phục mới tính xong chuyện hả?" "Sai rồi, bây giờ chỉ mới bắt đầu thôi.
214 Một chiếc kiệu nhỏ dẫn đầu, đi theo phía sau là tám gã quan quân sĩ binh , bốn gã nha dịch, bốn gã đầy tớ tùy tùng, ngoài ra còn có xe ngựa chở gia quyến.
215 Vốn có câu "tân quan thượng nhâm tam bả hỏa"*, Sở Dương mới đến An Châu, chuyện thứ nhất làm chính là gióng trống khua chiêng, duy trì trật tự trị an của toàn thành.
216 Trong hình phòng của tri phủ nha môn, ánh đèn dầu leo lắt tỏa ra chiếu rõ ràng từng vệt máu đen trên mặt đầu đảng lão Thất. Nhìn từng vết thương trên người gã mà cảm thấy giật mình, bị quất bằng roi hơ qua lửa, mỗi lần bất tỉnh, lại bị dội vào một thùng nước lạnh, làm cho gã phải tỉnh lại.
217 Trong tửu lâu đèn đuốc sáng rực, tiệc rượu đã tan chỉ còn một đống bừa bộn trên bàn. Ngồi ở đó chỉ có hai người Sở Dương và Cửu công chúa mà thôi. Những người đang đứng ước chứng khoảng trên dưới mười người.
218 Sở Dương liên tục nói những lời trêu chọc, dụ dỗ khiến hai vị mỹ nữ cười run rẩy cả người. Cửu công chúa là người thân thích, Sở Dương đương nhiên sẽ không có ý đồ gì, nhưng nhìn Tiểu Ngọc nhi vẫn một bộ dáng ngẩn ngơ mất hồn như cũ, Sở Dương cũng có cảm giác ngứa ngáy đứng ngồi không yên.
219 Cánh cổng đã đóng chặt từ từ mở ra. Không giống với ý nghĩ của Sở Dương, trong sân không có mấy người, lại càng không có nhiều binh khí làm cho người ta hoa mắt.
220 Thái tử đến, làm cho An Châu oanh động. Ở thời đại này, người bình thường căn bản không có khả năng nhìn thấy hoàng đế, hơn nữa, bình thường hoàng đế đi tuần cũng sẽ không tới địa phương như An Châu.