181 Rất nhiều người đều cho rằng, dưới sự dẫn dắt của Tần Phi, Sát Sự Thính đang làm một việc sấm rền gió cuốn, giải quyết dứt khoát cơ cấu. Nhưng từ lúc Tần Phi tuyên bố điều lệ nộp tiền bảo lãnh tại phân sở Sát Sự Thính An Châu thì phân sở rơi vào trạng thái trầm mặc.
182 Rất nhiều người đều cho rằng, dưới sự dẫn dắt của Tần Phi, Sát Sự Thính đang làm một việc sấm rền gió cuốn, giải quyết dứt khoát cơ cấu. Nhưng từ lúc Tần Phi tuyên bố điều lệ nộp tiền bảo lãnh tại phân sở Sát Sự Thính An Châu thì phân sở rơi vào trạng thái trầm mặc.
183 Từ khi Tần Phi đến làm việc ở phân sở An Châu, cuộc sống quan quân Sát Sự Thính khổ sở hơn rất nhiều. Trước kia đại đa số thời gian đều là nhàn rỗi, mà khi Tần Phi tới bắt mọi người làm rất nhiều việc.
184 Sơn cốc yên tĩnh bị một loạt tiếng vó ngựa làm náo động, lá cây run rẩy theo những tiếng vó ngựa, những chiếc lá khô rơi xuống không ngừng. Chúng bồng bềnh bay lượn trên không trung mấy vòng rồi mới rơi xuống mặt đất.
185 Trời chiều buông ở đầu tường An Châu, một ngày bão cát chà xát làm cho cả thành thị thoạt nhìn như được bao phủ trong tro bụi. Mặc dù ánh mặt trời mãnh liệt nhất vào buổi trưa cũng không thể xuyên thấu lớp tro bụi dầy cộm nặng nề chớ nói chi là trời chiều.
186 Khóc tang là một truyền thống, bất luận kẻ nào nhìn thấy đội ngũ đốt giấy để tang đều khó mà thoải mái cho được. Thời điểm khóc tang luôn luôn có vài nữ nhân gào khóc, họ cùng sử dụng làn điệu nào đó mang theo âm luật kỳ quái, kể đi kể lại những chuyện đã qua của người chết.
187 Phủ tổng đốc đề phòng sâm nghiêm, An Châu bắt đầu bạo động, thân là An Đông Tổng đốc, Mục Thanh Sơn cảm giác sâu sắc áp lực rất lớn. Hắn không phát ra mệnh lệnh dẹp loạn mà trước tiên tập hợp vệ đội phủ tổng đốc hộ vệ cẩn mật phủ đệ ba tầng trong ba tầng ngoài.
188 Tuy An Châu không thể so với đại thành nội địa nhưng cũng là trọng địa biên thuỳ, tường thành cao ngất, chu vi cũng tương đối lớn. Chỉ vẻn vẹn một trấn không thể vây đến mức nước chảy không lọt toàn bộ thành trì.
189 Thời gian không cho phép Tần Phi tiếp tục suy tư nữa, ý niệm trong đầu mới vừa hiện ra thì Đoạn Ca đã ra tay. Hắn nhanh nhưng người cầm đao đối diện cũng không chậm.
190 Tần Phi ngừng những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng rồi ngủ một giấc thật ngon. Màn đêm buông xuống hắn lại tỉnh lại lần nữa, bên trong mã xa thắp một ngọn đèn, Cảnh Gia Lan ôm hai đầu gối ngồi bên cạnh hắn, nàng đang nhập thần vào một quyển sách không biết là tiểu thuyết phong nguyệt(tình cảm) hay là bí kíp võ công.
191 Cuộc sống luôn luôn đầy những chuyện hoang đường. Thác Bạt Liệt là người theo đuổi chủ nghĩa lý tưởng, rất nhiều người bị lý tưởng đó tác động hoặc thuyết phục, sau đó đi theo và đề cử lão làm Khả Hãn.
192 Ngoài An Châu là quân doanh của binh sĩ Lang Nha, khói thuốc súng từng đợt bay lên không trung biểu lộ rõ một trận chiến quy mô nhỏ vừa mới kết thúc. Dưới sự chỉ huy của Lý Hổ Nô, binh sĩ Lang Nha trong hoàn cảnh binh lực hạn chế vẫn dũng cảm liều chết ngăn chặn ý đồ xông vào quân doanh của Bắc cương Đệ nhất trấn.
193 Tiếng trống trận ngoài quân doanh vang lên từng tiếng ùng ùng, quan binh Đệ nhất trấn giơ cao tấm chắn, hàng ngũ chỉnh tề, từng bước từng bước thong thả mà kiên định tiến tới quân doanh Lang Nha, thuẫn bài chắn tên cao quá đầu người.
194 Đại quân đệ nhất trấn chậm rãi tiến tới gần quân doanh, phá môn chùy khổng lồ nhăm nhe đập vỡ cổng quân doanh bất cứ lúc nào. Trên mặt những quan binh kia hiện rõ khát vọng khát máu dữ tợn, ở Bắc Cương, chỉ khi nào có được quân công mới có thể thăng quan phát tài.
195 Đồng thời khi Đệ Nhất Trấn lui lại có trật tự, các cận vệ người Man có ý định bảo toàn thực lực cũng không truy đuổi tới cùng mà hiệp trợ các chiến sĩ Lang Nha bắt đầu thu dọn chiến trường.
196 Vừa nghe thấy chỗ tốt, sắc mặt Tôn Hạc nhất thời khó coi, hắn thấp giọng nói: "Tới vội vội vàng vàng, sao mang được cái gì tốt tới cho ngươi, để lần sau, lần sau vi sư mời ngươi ăn đi.
197 Mục Thanh Sơn bực mình tát một cái thật mạnh vào mặt Tào Huyền, lời như rắm thối thế mà cũng có thể nói ra thì y sắp chết đến nơi rồi. Chuyện này xét đến cùng cũng là do Tào Huyền làm càn quấy.
198 Mục Thanh Sơn cũng không kể ngay lại những vấn đề xảy ra, mà chỉ lẳng lặng nhìn Tần Phi. Y là quan văn, y không biết chút võ công. Những hạt mưa rơi xuống gần Tần Phi, còn chưa kịp thấm ướt trang phục đã bị hộ thể chân khí của hắn làm cho tan biến, nhưng Mục Thanh Sơn vì đứng dưới mưa rất lâu nên toàn thân ướt đẫm, y lại không hề lộ vẻ lôi thôi lếch thếch mà sắc mặt chỉ hơi chút tiều tụy.
199 Có một câu châm ngôn gọi là đổi trắng thay đen. Kỳ thực hắc, bạch không có gì là tuyệt đối, có rất nhiều chuyện phải xử lý theo chiều hắc thì muốn giữ thân là bạch phỏng có được chăng? Sự tình phát sinh tại An Châu, chính là một ví dụ điển hình nhất.
200 Cơ Như Tích giơ bàn tay thon thon lên vỗ hai tiếng trong trẻo. Sau một lát, mấy tên giống như người hầu đẩy cửa phòng bê vào một cái rương lớn và hai hộp gấm nho nhỏ.