161 Tần Phi chạy đến rã cả chân, nha môn Đại Sở có thói quan liêu phát sợ. Mỗi việc giao hàng cho binh sĩ Lang nha mà phải đi báo các ty của Sát Sự Thính, bẩm lên Dịch Dịch Tổng đốc, đến Binh bộ, đến kho vũ khí, đến.
162 Từng đạo tia chớp giống như Kinh Long từ trên không xẹt qua, mưa to như trút nước cũng không thể làm ấy vị Đại Tông Sư lộ ra một chút chật vật. Ánh mắt của Dịch Tổng đốc thủy chung không rời ngon tay của Thủy Tình Không đang siết chặt lấy yết hầu Tần Phi, trầm mặc trong giây lát Dịch Tổng đốc khẽ nói: " đối với người giết chết một người trẻ tuổi không có cái gì tốt, cũng không phù hợp với thân phận của người.
163 Hoàng cung tràn ngập một thứ không khí khiến cho người ta cảm thấy áp lực. Tiểu sơ tử cứ nghĩ rằng hôm nay giết chết được Ngụy quốc đại tông sư Thủy Tinh Không thì thế nào bệ hạ cũng sẽ mở yến tiệc khoản đãi và chúc mừng mọi người.
164 Lang Nha đội thuận lợi trở về từ Bắc Cương và giải tán ngay tại chỗ, thiếu gia binh nhao nhao trở về nhà, ngủ trên giường cao gối ấm, tay ôm giai nhân như ngọc, ăn sơn hào hải vị, đánh bạc xóc đĩa.
165 Phồn Đóa Nhi cười nhu hòa, đảo ngược chiếc đũa, nhẹ nhàng gắp ở đĩa nhỏ. . . . . Người thông minh với người thông minh thì không cần nói nhiều, Tần Phi hiểu rõ điều đó.
166 Trên đời này này luôn có một đám người như vậy, muốn cho bọn hắn làm những công việc có tính chất kiến thiết còn khó khắn hơn là muốn mạng sống của bon hắn.
167 Từng tên trong nhóm Ngụy Vũ Tốt lẳng lặng bỏ đi. Trong màn đêm, Tần Phi âm thầm nhớ kỹ dung mạo mỗi người. Hắn theo dõi lão bản bị câm của tiêm tạp hóa mà đến, với tu vi hiện nay của hắn thì đây chẳng qua là nhóm người liên lạc ở Đông Đô của Ngụy Vũ Tốt nên không ai có đủ tư cách phát hiện ra hành tung của hắn.
168 Cảnh Gia Lan hồi hộp nhìn thần sắc hai người trước mặt mình, hai người đó giống như chúa tể vận mệnh nàng. Tuy rằng thân phận của nàng thực tế hơn xa những gì mà nàng nói ra, nhưng vào lúc này ở trước mặt hai người cũng không dám nói thêm cái gì.
169 Hai chân của Tần Phi chạy như giẫm lên trên Phong Hỏa Luân vậy, gió lướt qua hai bên tai rất mạnh mẽ, xuyên đường phố qua ngõ hẽm, chạy cực nhanh về hướng vừa phát ra tên lệnh.
170 Ánh lửa ngút trời, trên đường vô số đới đao thị vệ xuất hiện, tầm thường khó mà có thế nhìn thấy cảnh tượng thị vệ đến vương phủ náo nhiệt như vậy. Tiểu Sơ Tử the thé giọng kêu lên: “Hoàng thượng giá lâm” Còn đang mải nói chuyện, Tần Phi cùng Sở Trác vội vàng chạy ra cửa ló đầu nhìn, quả nhiên là lọng vàng đã đến vương phủ.
171 Tỉnh An Đông ở phía đông bắc Đại Sở, thủ phủ là An Châu. Diện tích tỉnh An Đông cũng không lớn, An Châu giống những thành thị bậc trung khác ở trong nội địa.
172 Nhìn Thái Tuyết Vô hai bên thái dương đã có tóc hoa râm, nhìn cái hộp ở trên tay, nhìn nha môn phân sở Sát Sự Thính rách nát, đột nhiên Tần Phi hiểu rõ trọng trách trên người nặng nhẹ thế nào.
173 An Châu có một tửu lâu nổi danh tên là Túy Giang Nam. Bài trí bên trong dựa theo phong cảnh sông nước ở Giang Nam cũng giống đến năm phần. Nhân công dẫn nước chảy xuyên qua đại sảnh của tửu lâu, có nhiều con kim ngư bơi ở đó.
174 Không khí trong sảnh Mẫu đơn đột nhiên lạnh băng, tám vị quan quân không có một người nào còn có thể ngồi yên được. Cái tên thanh niên trước mắt nhìn như là vô hại thế mà lại có thể toát ra khí thế dọa người như thế này làm chân tay bọn chúng luống cuống.
175 Sáng sớm, ánh sáng mặt trời xua tan màn đêm yên tĩnh, những tiếng ồn ào náo nhiệt trở lại nhân gian. Dạo này An Châu sống một cuộc sống không có bão cát nên rất nhiều người đi ra bên ngoài hoạt động thân thể đón một ngày bận rộn.
176 Đắc tội với công chúa không phải là việc nhỏ, người bình thường nếu gây sự với công chúa nhất định cái đầu không giữ được. Tần Phi hiểu một cái đạo lý, không phải người đàn bà nào cũng giống Lôi Lôi - không biết hổ thẹn, cũng không phải mỗi người đàn bà đều giống như Quản Linh Tư, biết điều và nghe lời, dù ình ra sức lợi dụng thì mặt nàng cũng chỉ đỏ lên, bộ dạng xấu hổ càng làm cho Tần Phi càng chiếm tiện nghi càng vui thích.
177 Túy Giang Nam huyên náo trong khoảnh khắc phong tiêu tản mác, phát sinh trong đại sảnh tiểu xung đột nhỏ đã hấp dẫn không ít thực khách nhãn quang. Có thể đến Túy Giang Nam ăn cơm đều là những người có tiền trong túi, mấy gã đại hán này đã quen mặt ở đây nên rất nhiều người theo bản năng ngậm miệng không ăn gì, ánh mắt thương hại nhìn đôi nam nữ lẻ loi này, âm thầm thay bọn họ đổ mồ hôi hột, tại sao lại bất cẩn đi trêu chọc mấy gã sát tinh này? Cửu Công chúa lạnh băng nói ra lại khiến bốn gã đại hán cười rộ, gã đại hán cầm đầu cợt nhả : "Thì ra là gặp được liệt nữ trong trắng, thế nhưng ta lại thích những cô bé kiểu như vậy.
178 Mỗi tòa thành thị dù lớn dù nhỏ đều có một phố ăn uống nổi tiếng, đây là đạo lý mãi mãi không thay đổi. An Châu cũng có một dãy phố như vậy, con phố này chỉ dùng những tảng đá lớn lát đường nên gọi là Đại Thạch phố.
179 Khổng Chương cười lạnh một tiếng, khẩu khí của đôi nam nữ trẻ tuổi trước mắt thật sự là quá lớn. Lời nói vụng trộm trong tối làm sao có thể truyền đến lỗ tai Hoàng Đế lão nhân.
180 Không khí Đại thực phố dần dần ngưng trọng lên, các quan viên cảm thấy có chút quỷ dị. Biểu hiện của Tần Phi thật sự là quá kì quái. Từ cách làm việc của hắn thì không lý nào đối phó với bang hội lại dùng binh sĩ lang nha, đúng là dùng đao quan chém muỗi, chuyện này từ trước đến nay chưa từng xảy ra.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100