141 Cho dù sĩ khí không hề rơi xuống hạ phong, có điều dưới tình huống hoàn toàn không chiếm được ưu thế vì những từ ngữ chợ búa và giọng điệu quê mùa, Thiếu gia binh liên tiếp bại lui trong cuộc khẩu chiến.
142 Dưới sự lôi kéo của Hà Khôn, đám Thiếu gia đều tỏ ý nào là quân tử báo thù mười năm cũng không muộn, anh hùng không tranh, hảo hán không chấp thua thiệt trước mắt, đồng thời cũng tích cực vứt bớt quân nhu dư thừa trên người, nhìn xung quanh tìm đường chạy trốn, chuẩn bị bôi mỡ lên lòng bàn chân để chuồn đi.
143 Đội ngũ hành quân bắt đầu trở nên cồng kềnh và dài dằng dặc, Lục Phong chỉ huy một ngàn tinh binh bộ hạ của mình cẩn thận hộ tống nhóm người Tần Phi đến Yến đô.
144 "Ầm!" Hắn đập tay thật mạnh lên bàn trà chạm trổ khiến nó liên tục lung lay, những tách trà trên bàn cũng run lập cập như sinh viên mới ra trường vào phòng phỏng vấn.
145 Nhà tắm nổi tiếng nhất của Yến Đỏ đương nhiên sẽ có màn chiêu đãi như vậy, một vài thiếu nữ tràn đầy sức sống bưng trà rót nước, mang điểm tâm lên rồi cáo lui lui xuống.
146 Bầu không khí lập tức trờ nên lạnh như băng, Tần Phi nhẹ nhàng bước từng bước một ra chắn phía trước Lí Hổ Nô, cười lạnh nói: ’"Lưu Nhâm Trọng ngươi chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.
147 Phủ Yến vương tọa lạc ở trung tâm của Yến Đô, vương phủ chiếm một mảnh đất cực lớn, tọa bắc triều nam, vô cùng uy phong. Trước cửa vương phủ có hai đội võ sĩ mặc kim giáp đứng gác, trong tay cầm binh khí.
148 Những bông tuyết li ti từ trên trời giáng xuống, thời tiết của thảo nguyên thật là quái dị, Đông Đô thì sắp tiến vào mùa xuân, chính là mùa mưa xuân rả rích không ngớt, Yến Đô của Bắc Cương cũng chưa thấy bóng dáng của tuyết trong một thời gian dài, nhưng ngay ngày thứ ba sau khi Tần Phi tiến vào thảo nguyên, đại mạc mênh mông vô bờ không ngờ lại có tuyết rơi.
149 Dù bận rộn với kho quân nhu bên ngoài, bọn thủ vệ vẫn phải trợn mắt há mồm khi thấy đám thiếu gia binh đang chuẩn bị xuất chinh. "Hà Khôn, ngươi không sợ sao? Thật sự muốn đến thảo nguyên đánh nhau với Man tử sao?" Tên Tần Phi chết tiệt kia.
150 Sau khi bài bạc cả đêm, đám thiếu gia binh tên nào tên nấy mắt đỏ au ngồi ăn điểm tâm, trong đầu chỉ nghĩ đến việc tìm chỗ nào để chui vào ngủ. Bọn họ còn chưa kịp tiến vào mộng đẹp đã bị Tùy Kiệt đá vào mông từng tên một: "Muốn chết thì cứ ngủ đi, trấn đốc đại nhân đã trở lại.
151 Nếu Tần Phi biết chân tướng sự việc nhất định sẽ cười đến chết. Có điều quân đội Ma tộc lại thật sự nghiêm túc, dưới sự chỉ huy của khả hãn Thát Bạt Hoằng, ba đội quân vạn người nhanh chóng được tập hợp, chiến sĩ Ma tộc được trang bị lương thảo vật tư đến tận răng, bọn họ chia thành ba đường xuất phát đến khu vực của Tần Phi, vô số du kỵ rải khắp giao giới giữa thảo nguyên và Bắc Cương, mục đích chính là tìm ra phục quân Bắc Cương "vốn không tồn tại".
152 Thảo nguyên mênh mông nhìn có vẻ yên bình, nhưng thật ra dòng nước ngầm đã bắt đầu chảy rồi. Tần Phi dừng ngựa lại, ngắm nhìn thảo nguyên mênh mông bát ngát, ý định tiếp cận bên trong Bích Thảo Thiên để tìm kiếm Ma tộc đâu có dễ làm được chứ? Ba vạn đại quân Ma tộc phân ra thẳng tiến, đã sớm bày ra mấy lớp binh mã chặt chẽ xung quanh Tần Phi.
153 Rất nhiều người cho rằng cách chiến đấu của kỵ binh là cưỡi ngựa rồi xông lên ồ ạt, thực ra không phải như vậy. Dựa vào tính cơ động cao, kỵ binh sẽ nhanh chóng xông đến chiến trường, chiếm cứ địa hình có lợi nhất hoặc phát động tập kích, gây xáo trộn đội hình hành quân tác chiến của đối phương, sau đó liền cùng các nhánh khác tiến hành cắt nhỏ và bao vây quân địch, rồi lợi dụng chút ưu thế này triệt hạ đối phương.
154 Đột ngột bị tập kích, Thân vệ doanh lập tức hiểu ra vô luận người trên núi là ai thì người đó cũng đã nhìn thấu ý đồ của bọn họ, kế tiếp chỉ có thể đánh công kiên.
155 Cho dù Thân vệ doanh có dũng mãnh không sợ chết đến mức nào thì cũng vô lực để tổ chức công kích lần thứ hai. Cường nỏ trên sườn núi có đầy đủ nỗ tiễn, tuy đám Thiếu gia bình nơm nớp lo sợ, ngồi bệt dưới đất nhưng vẫn có thể nhanh chóng bổ sung nỗ tiễn.
156 Khi người áo bạc bước lên sườn núi, các chiến sĩ Lang Nha vô cùng căng thẳng, có điều chưa có mệnh lệnh của Phồn Đóa Nhi nên không ai dám tùy tiện bắn tên.
157 Tiếng reo hò chém giết vẫn vang lên khắp nơi, tiếng binh khí va chạm, tiếng mũi tên xé gió, tiếng kêu thảm thiết khi gần chết không dứt bên tai. Tất cả những thứ này, đều kém một câu hời hợt của Thủy Tình Không.
158 Trong cuộc đời Thác Bạt Hoằng, một khoảng thời gian rất dài, hắn đều bị đối thủ của mình giễu cợt là ‘Kẻ không có con’. Bắt nguồn từ lần đại hỗn chiến trên thảo nguyên kia, sau khi bị Tần Phi quát to một tiếng, Thác Bạt Hoằng mang theo hơn vạn chiến sĩ Ma tộc không dám quay đầu lại tự mình làm phu xe chạy đi, vì để xe ngựa chạy nhanh hơn một ít, hắn không tiếc tự chân đá hai người thị thiếp âu yếm xuống xe ngựa, tất cả rượu ngon món ngon trong xe cũng ném hết ra ngoài.
159 Ngay khi Yến vương còn chưa kịp phản ứng, trong nháy mắt Tần Phi đã bay lên trời, bàn tay chụp vào quân kỳ Đệ nhất trấn tung bay trong gió. - Lớn mật! Mấy người hét to, có cao thủ thị vệ bên người Yến vương, cũng có quan quân Đệ nhất trấn.
160 Thuỷ Tinh Không thoải mái đi dạo trên đường phố Đông đô, tòa thành này trong hai mươi năm nước Sở hưng thịnh đã phát triển và mở rộng vô cùng to lớn. Trên đường mọi người bắt đầu đi lại đông như mắc cửi, cảnh phồn hoa đô thị thật đẹp nhìn mãi không chán mắt.