81 Cổ Kiên nôn thốc nôn tháo, đầu óc không khỏi bị choáng váng, khi đi vào lều lại nghe Tần Phi đang cười nhạo hắn. Đây chính là chuyện mà Cổ Kiên ghét người khác nhắc tới nhất.
82 Từ xưa đến nay song hành là oan gia, có thể tranh đấu nhiều năm như vậy với Sát Sự Thính, Trấn Phủ Ti và Sát Sự Thính được đều đã hiểu nhau rõ ràng. Nhưng rừng lớn đủ loại chim, nước lớn cũng sẽ có rất nhiều nhân vật kinh tài tuyệt diễm từ dân dã đi lên.
83 Tiếng kêu thảm dưới chân núi rất rõ ràng là thanh âm một nam tử, Tần Phi ướt sũng nước đứng ở bên bờ, sắc mặt khẽ biến, cao giọng hô: "Quý Đồng Tri thủ sườn núi, Chu Lễ Uyên theo ta xuống xem.
84 Niệm lực của Yến Khả lặng lẽ bao phủ sườn núi, mỗi người đều được phác họa lại trong đầu hắn rồi lần lượt loại trừ. Các thiếu nữ kia tuy ăn mặc giống nhau, nhưng đối với một người mù thì các nàng mặc cái gì cũng không quan trọng.
85 Mọi người thường nói, mỗi nhà mỗi cảnh ý chỉ mỗi nhà đều có những khó khăn nội tại. Đối với quốc gia mà nói thì cũng có đạo lý tương tự. Một quốc gia lớn dựa cả vào một hoàng đế thì tuyệt nhiên không thể quản lý được, hoàng đế nhất định phải đem quyền lực phân tán vào bộ máy.
86 Vốn chỉ là một tên Châu Mục nhỏ nhoi, khi nghe thấy có Đồng Tri Trấn đốc của Sát Sự Thính nói có việc muốn thương lượng với hắn, Lý Ngọc Long nhất thời cảm thấy hơi lâng lâng, hắn cảm thấy ánh mắt hâm mộ của những tên đồng liêu phía sau đang chăm chú nhìn về phía lưng hắn, thật ấm áp, tựa như mặt trời đột nhiên xuất hiện giữa một buổi hoàng hôn mùa đông, khiến hắn vô cùng ấm áp.
87 Tần Phi hiểu rất rõ tâm lý của những kẻ làm quan, đó chính là điển hình của những kẻ vừa muốn làm kỹ nữ lại vừa muốn lập miếu thờ. Tay trái thu tiền nhưng tay phải lại làm ra vẻ giơ cao đánh khẽ hợp tình hợp lý, có thể vừa mới dõng dạc phát ngôn là làm người nhất định phải thanh tâm quả dục mới có thể có hành vi đúng đắn, nhưng quay mặt đi một cái là chui vào trong chăn của tiểu tình nhân.
88 Tần Phi hoảng vía, chén rượu trong tay thiếu chút nữa thì rớt xuống đất. Cũng may hắn phản ứng mau lẹ, vội vàng chụp lại chén rượu. Hắn liên tục ho khan mấy tiếng, che dấu nỗi khiếp sợ trong lòng, rồi đẩy chén ra nói: "Không uống nữa, lặn lội đường xa thực sự khá mỏi mêt.
89 Tần Phi dùng tay ra dấu im lặng, sau đó đi ra ngoài cửa. Tại trong biển ý thức của hắn đã biết là Chu Lễ Uyên đã tới. Chu Lễ Uyên đứng ở ngoài cửa chần chờ một lúc không biết có nên gõ cửa hay không.
90 Nếu thế giới này mà có giải thưởng Oscar thì Tần Phi chắc chắn rằng Lôi Lôi sẽ đoạt được tượng vàng Oscar. Hắn chẳng hiểu nổi một từ một tiếng trong câu chuyện của Lôi Lôi.
91 Quý Phong nói xong, căn phòng lập tức yên lặng hẳn. Trong đầu mỗi người, ý nghĩ xoay chuyển quay cuồng. Sát Sự Thính gặp nguy hiểm. Lần này đối thủ của bọn họ không phải chỉ là thế lực một phương, như Trấn Phủ Ty Ngô Quốc, mà là nhiều tổ chức thế lực bị buộc phải bỏ qua những ân oán cũ để liên hợp lại mà đối phó với Sát Sự Thính.
92 Người Sát Sự Thính có vẻ rất có lòng tin đối với vị Đồng tri Đề đốc này, hai bên bờ sông đều không có người xông ra giúp đỡ. Bọn thích khách trước sau bị vây chặt không thể nào đào tẩu được, bọn chúng bị dồn đến tuyệt cảnh như thế không thể nào không liều mạng, vạn nhất bắt được Quý Phong may ra còn có một tuyến sinh cơ.
93 Rời khỏi Quang Châu cũng đã bảy ngày, mặt mày hai người Ngô quốc vẫn cứ hằm hằm. Cũng bởi vô ý thua cuộc Tần Phi nên khiến bọn họ khó nuốt trôi. Hai người bọn họ, người thì tự phụ mình thông minh, người thì là chí cao công chúa nên thật khó chấp nhận thiệt thòi trước mặt Tần Phi.
94 Là một trưởng giả rất được tôn trọng ở nơi này nên đã rất lâu rồi Đàm Trượng Thắng không bị người khác gọi thẳng tên tục nữa. Ở Trấn Tam Thủy này nếu có người nhắc đến cái tên Đàm Trượng Thắng, hơn nữa lại còn chêm vào những từ khó nghe thì kết cục của hắn chỉ có một, đó là bị người ta chôn sống bằng rau quả thối! Tần Phi chỉ phạm vào điều thứ nhất lại cũng chưa nói điều gì quá đáng nên mặc dù những người trong tửu lâu cảm thấy rất đường đột nhưng cũng chưa đến mức làm gì người trẻ tuổi này ngay tức khắc.
95 Cái thế giới này luôn tràn đầy đủ loại nghịch lý. Theo lý thuyết, ngoại trừ Đàm Trượng Thắng thì không có người có thể mở ra cửa kho số bảy mươi ba, dù y cả ngày đều say sưa uống rượu mà vẫn có người có thể làm chứng cho y, y tuyệt đối không có khả năng rời tiệc rượu trở lại mở cánh cửa kho số bảy mươi ba.
96 Từ thửa cha sinh mẹ đẻ tới nay thôn dân sống tại Tam Thủy Trấn chưa từng thấy người nào có thể bay cao như như vậy, bây giờ đột nhiên chứng kiến Tần Phi lăng không nhảy lên không khác gì đại điểu xẹt qua trên đầu, những thôn dân kia vô tri sợ tới mức nhao nhao quỳ xuống tưởng rằng đã đắc tội với Thần Tiên.
97 "Chết với sống có gì khác nhau?" Người nọ nằm trên tuyết, máu tươi chảy ra làm cho tuyết trắng xung quanh người bị nhuộm đỏ, thoạt nhìn thập phần thê thảm.
98 Tần Phi bất tỉnh nằm trên mặt đất, tuyết đọng bên người đã bị tan ra thành nước, đoản kiếm lấp lóe màu lam vẫn ở trong tay hắn. Thi thể hắc y nhân và tên thích khách trước đó chồng chất lên nhau, gương mặt đã bị hủy.
99 Trong một thoáng, Tần Phi không dám tin, đoản kiếm trong tay có lai lịch lớn như thế thật sự làm người nghe kinh sợ. "Đoạn Ca vốn là một thanh thần binh, người đem nó đi vì che dấu thần binh lợi khí cho nên làm một cái vỏ kiếm giả làm mũi kiếm.
100 Vấn đề của Tần Phi làm Lôi Lôi buồn cười rũ rượi. Nàng cười run rẩy hết cả người đến mức nước mắt cũng đã sắp rơi xuống, sau nửa ngày mới nhẹ nói: "Bàng Chân, Dịch lão đầu sẽ tùy tiện thu đồ đệ à? Lão sư phụ hèn mọn của chúng đương nhiên không phải.