301 Ở cái thế giới này, Đại tông sư chính là đứng ở chỗ cao nhất, xem ra những người này đều phong quang vô hạn. Người như bọn họ rất ít, cho dù là đại chiến phạt Ngụy vào thời quần hùng đỉnh lập cũng chưa vượt quá khỏi mười lăm người.
302 Lễ nghi suy đồi, hoang tàn xa xỉ, đạo đức phong hóa chính là một điều loạn. Nước mất nhà tan, chiến tranh diễn ra không ngừng là một điều loạn. Tần Phi giơ cao chiếc đũa, gõ hai tiếng thanh thúy lên trên mặt bàn, rồi lập tức đặt xuống lại cái chén, cụt hứng nhìn vào trong nồi, bởi vì súp ở trong nồi còn chút ít nhiều, nhìn trở lại bình rượu cùng chén rượu thì đã cạn, hắn lẩm bẩm một mình: "Thừa cơ đứng lên, mượn cơ hội sinh sự cũng là một điều loạn.
303 Ngay tại giao lộ, chẳng biết từ lúc nào đã có một đám người, Sở Trác gương mặt lạnh lùng dẫn đầu ở phía trước đám người đó, Bố học sĩ theo sát bên cạnh.
304 Quản Linh Tư vốn là nữ hài tử có chút đơn thuần, nhưng đơn thuần cũng không phải đại biểu là nàng ngốc nghếch. Nữ hài tử lớn lên ở trong quan lại thế gia nếu có là một trang giấy trắng thì trên đó cũng đã được nhuốm đầy hơi thở chính trị rồi.
305 Cái chuông ở trên cổ Bạch Long mã kêu leng keng gấp gáp liên hồi, cái móng sắt dẫm nát những phiến phiến đá màu xanh ở trên đường, vang lên những tiếng lộp cộp.
306 Đường Ẩn xoay người xuống ngựa, tách rẽ đám đông quan binh đang vây quanh mình, chỉ một mình đi về phía trước nhai khẩu. Liễu Khinh Dương phiêu nhiên tiêu sái hạ đáp xuống đất, hai người bọn họ mấy ngày qua vẫn một mực không gặp mặt qua, lần gặp mặt này vẫn là một dạng thân thiết như cũ.
307 Ở trên lầu Quan Tinh, đèn đóm đã được thắp sáng, quan viên Khâm Thiên Giám đã rời khỏi lầu cao từ lâu. Phía dưới lầu chỉ còn lại vài tên bội đao thị vệ vẻ mặt nghiêm cẩm đứng gác ở bốn góc.
308 Buổi tối hôm nay, sao sáng thưa thớt, trên đài Quan Tinh dường như rất khó quan sát, Quản hoàng hậu nhìn không ra thần sắc của Sở đế, chỉ nghe thấy tiếng thở của lão trầm ổn vững vàng, rõ ràng lão không hề bị ngôn từ của Quản hoàng hậu kích giận.
309 Ở quảng trường bên ngoài Hoàng cung, một lá cờ chiêu hồn vẫn đang bay phơ phất. Hành động tha thứ dễ dàng vô cùng cùng hiếm hoi của Sở Đế này chính là đối với một dân nữ, còn là một kỹ nữ.
310 Bấc của ngọn đèn đang thắp đã gần cháy lụi, thiếu nữ mắt ngọc mày ngài nhẹ nhàng cầm lấy ngân châm khêu bấc đèn lên. Ngọn lửa nhấp nhoáng vài cái, trong phòng càng thêm sáng ngời.
311 "Tô Cẩm hả?" Tần Phi hỏi ngược lại: "Ngươi có ý kiến gì Đối với hắn không?" Giải Lôi Lôi cũng không trả lời ngay câu hỏi của Tần Phi mà nàng đi tới cửa nhìn ngược nhìn xuôi, lại đóng kín cửa nẻo rồi mới lên tiếng: "Vùng Giang Nam Ngô quốc và Sở quốc ngăn cách bởi Kiếm giang, cho nên hai nước thường xuyên phát sinh va chạm quy mô nhỏ trên đường thủy.
312 Phòng Vô Lượng hắc hắc cười hai tiếng, ung dung nói: "Ngươi nếu là gia quyến của Lôi thái úy, ta cũng thấy lạ lùng là tại sao ngươi còn có thể cười được?" Dương Đại Bằng không hiểu rơ nội tình, Thái úy thống soái vơ tướng nước Sở, Phòng Vô Lượng mặc dù địa vị Tây Bắc đại soái cao quư.
313 Tần Phi đúng là đang trên đường đến nhưng không phải từ phía bắc tới. Theo lý thuyết, khi Đường Ẩn đến đại doanh Hổ Quan, Tần Phi nhiều thì cũng chỉ mất nửa ngày là có thể đuổi tới Hổ Quan.
314 Mấy chục kỵ lập tức xuất động, kỹ thuật cỡi ngựa của bọn họ tinh thông, tả hữu xuất động chặn hết đường của lão giả kia lại. Tần Phi kẹp hai chân. Xiết chặt lưng ngựa, với tay ra sau lưng gỡ Thiên Mục Thần Cung xuống, bóng lưng của người đang chạy trốn như điên phía trước bị hắn một mực khóa chặt.
315 Tần Phi không lên tiếng trả lời tiếng gào của lão giả, hắn lạnh lùng huy kiếm chém xuống, một cái đùi bên phải lập tức không còn thuộc về thân thể này nữa.
316 Nghe Tần Phi truy vấn, thanh âm của lão giả nhỏ dần và khàn đi, dường như vừa mang theo vẻ hấp dẫn, lại vừa như thanh âm từ địa ngục phát ra. "Biết rõ chuyện này, ngươi nhất định phải chết.
317 Vẫn như thường ngày, Giải Lôi Lôi giả bộ mua thức ăn, ngoặt đông rẽ tây đi đến điểm liên lạc bí mật. Bắc Trấn Phủ Ty đã mấy lần lưu lại ám tín thúc giục Giải Lôi Lôi đến gặp.
318 Một đội kỵ binh vừa phi như gió cuốn vừa giương cao cờ hiệu Đệ Ngũ Trấn tiến vào giữa đội quân. "Đứng lại, báo rõ thân phận!" Một tiếng thét vang lên, một đội binh mã của Đệ Nhị Trấn xông ra cản đội kỵ binh kia lại, một gã thiên tướng cầm đầu ghìm chặt chiến mã, ngạo mạn xoè bàn tay phải ra với Tiết Quảng.
319 Dưới ánh đèn,Tô Cẩm nheo mắt chăm chú nhìn vào cái khóa vàng nhỏ đang đặt trên bàn, dường như hắn không thể rời mắt khỏi nó. Tô Cẩm nhìn chằm chằm vào khóa vàng, như muốn nhìn ra bí mật của nó.
320 Ở góc lều vang đến tiếng ngáy của Tô Cẩm, đúng như lời hắn nói, nhiều ngày nay, rất nhiều ngày nay, hắn không có cảm giác an tâm khi ngủ. Hôm nay, nếu không phải có Long Hà tọa trấn bên cạnh, thì chắc hẳn hắn khó mà có thể ngủ ngon lành như vậy.