281 Đường Cửu Thiên sửa sang lại y phục, rồi quay lại đi về hướng thiện đường nhà mình. Mặc dù ở Đông Đô, hắn là tên thiếu gia mang rất nhiều tiếng xấu nhưng ở thời kì này thông tin không phát triển, những người mới chạy nạn đến Đông Đô nào đâu biết được bản chất của hắn, nên rất nhiều người nhìn hắn với ánh mắt đầy tôn kính.
282 Đường Cửu Thiên sửa sang lại quần áo, quay đầu hướng nhà mình thiện đường đi đến. Tuy nhiên tại Đông đô, hắn là tiếng xấu rõ ràng thiếu gia, nhưng này niên đại, tin tức lại không phát đạt, những cái.
283 Vị lão bản hàng cháo này cũng hoàn toàn không biết rằng vào một buổi tối của hơn hai mươi năm trước, ở trong điếm của mình có hai người thanh niên chuẩn bị làm một chuyện trộm cắp động trời cùng với một vị hoàng tử nghèo túng bàn luận thỏa thích về thiên hạ đại thế (tình hình chung của thiên hạ).
284 Trên đường đi ra khỏi cung, cả Tần Phi cùng Dịch lão đầu đều không muốn nói gì. Dịch lão đầu vốn muốn hướng đến Sở đế đưa ra nguyện vọng nghỉ hưu, từ đó đề nghị Tần Phi lên nhậm chức thay.
285 Lầu các dần yên tĩnh trở lại, vị thị lang đại nhân bị ăn đòn kia ngay tới dũng khí xin lỗi cũng không có, bưng lấy khuôn mặt bầm tím, tè ra quần mà bỏ trốn mất dạng.
286 Dịch lão đầu là người nói được thì làm được. Lão đã nói muốn về hưu, không quan tâm Sát Sự Thính thì quả nhiên ung dung trở về khu nhà tổ tiên để lại, chuẩn bị an hưởng tuổi già.
287 Ban đại nội mật thám chính thức treo biển hiệu, không hề giống như việc khai trương của một cửa hiệu, không có những lẵng hoa của những người đến chúc mừng được bày đặt khắp mọi nơi, cũng không có những mảnh vụn pháo hồng bay đầy mặt đất.
288 Ở Ban Đại Nội Mật Thám, không khí cát tường vui vẻ của buổi sáng, hiện giờ đã hơi ảm đạm rồi. Nhất là những quan viên, họ nhớ lại lúc Đoan Vương cường thế xông vào, khí độ thể hiện ra làm cho Ngụy Bính Dần bị đè nén tới mức không dám nói nhiều, chỉ giương mắt nhìn người ta tiêu tiêu sái sái rời đi.
289 Ngụy Bính Dần dường như ngay lập tức trấn tĩnh lại, vẻ mỉm cười một lần nữa hiện ra trên khuôn mặt y. Hai tay chắp lại, y dùng lễ vãn bối nói thập phần cung kính với Liễu Khinh Dương: "Liễu thúc thúc đại giá quang lâm, quả thật làm vẻ vang cho kẻ hèn này.
290 Bên cạnh cái ao chứa nước rộng lớn, có mấy đại hán khỏe mạnh đứng đó, cánh tay để trần, ánh mắt của bọn họ đều tập trung tại mặt nước trong ao, đang có bong bóng nổi lên ùng ục… Một lát sau, Tần Phi chậm rãi giơ tay lên, có mấy cánh tay dò xuống mặt nước, túm lên một nam tử, bị trùm vải đen.
291 Ngoài phủ đệ của Mạc Thị Lang người xem náo nhiệt đứng đầy cửa, các thiếu gia bưng trà, cắn hạt dưa, hào hứng suy đoán trong phủ xảy ra chuyện gì. Một đội quân tinh nhuệ của Sát Sự Thính đem bốn phía của phủ đệ phong tỏa giới nghiêm, lại có mấy vị quan quân của Kim Thạch Ty mang mặt nạ (khẩu trang ^ ^) màu trắng, xách hòm thuốc đi vào Mạc phủ.
292 Chiếu thư trong cung ban ra làm cả triều văn võ ứng phó không kịp, rất nhiều người không ngờ rằng, Sở đế lại thực sự cho Tần Phi quyền hạn – đặc chỉ thanh tra dịch án của Đông Đô.
293 Theo giọng nói bình tĩnh kia, một thân người nặng nề bị ném từ ngoài tường vào, ngã mạnh trên mặt đất, làm mặt đất bốc lên một màn bụi. Một bóng người phiêu dật nhẹ nhàng xuất hiện trên đầu tường, cười nói: “Cho tới bây giờ cũng chỉ là nghe nói qua tên của Hộc Luật Phương, còn chưa từng giao thủ, hôm nay thử một chút, không khỏi thất vọng.
294 Mặc dù đã có tầng mây thật dày che khuất ánh mặt trời, dưới đất cũng chẳng sáng lắm. Nhưng bây giờ dù sao cũng là ban ngày, một thanh ngưu giác tiêm (dao bầu) của Trần Hạo rõ ràng đã cứng rắn kéo toàn bộ người trong viện vào sự sợ hãi vô cùng, không cách nào thoát ra được.
295 Quản Hoàng Hậu lặng lẽ xoay người sang chỗ khác, tựa hồ nhìn ra bầu trời âm u bên ngoài cửa sổ, hoặc là như cố ý né tránh ánh mắt của nhi tử. Đầu vai của bà ta khẽ phập phồng, thanh âm cũng khàn đi.
296 Năm Chính Xương thứ hai mươi ba, tháng Mười một, rất nhiều người chú ý đến dị biến không tầm thường này của Đông Đô. Tin tức Hổ Quan bị Tô Cẩm phá được bị phong tỏa vô cùng tốt.
297 Không phải ai cũng có đủ độ sâu sắc để có thể hiểu dụng tâm của Sở Đế. Trong con mắt của một số người, hành động của vị Hoàng đế này quả thực chẳng khác kẻ điên loạn.
298 Thông thường, mọi người đều thích tỏ ra là mình rất hiếu khách, nếu như gặp người quen khi đang ở trong quán ăn, câu đầu tiên nhất định là: “Ngồi xuống đây cùng ăn đi!!!” Thế nhưng Tần Phi lại không nói như vậy, hắn đáp gỏn lọn: “Không được!” Thái Tử suy nghĩ một chút, chỉ vào chỗ trống bên trái: “Vậy ta ngồi chỗ này có vấn đề gì không?” “Quán ăn này không phải ta mở, ta cũng không bao trọn.
299 Mấy hộ vệ đuổi kịp mấy nam tử gầy yếu kia, đương nhiên là dễ như trở bàn tay. Đám nam tử xanh xao vàng vọt kia, cả ngày nay có được ăn cái gì hay không còn rất khó nói, cho dù có ăn no thì cũng làm sao có thể địch nổi mấy hộ vệ to khỏe kia? Túi gấm của Bố học sĩ được lấy lại rất dễ, ngân phiếu bên trong cũng không thiếu một tờ.
300 Ai ở nơi phồn hoa đô hội cũng phải chịu đựng cảnh tình này. Trên đường người đi kẻ lại rất đông đúc, thậm chí là quan viên như Cao Huân cũng phải chịu cảnh phiền não của kiệu ấm chen tới chen lui ở trong dòng người.
Thể loại: Quân Sự, Xuyên Không, Trọng Sinh, Lịch Sử
Số chương: 100