81 Trong quán bar, Mạc Ngôn cứ thế liên tục uống rượu. Anh đã cố chịu đựng không đi tìm người con gái kia, cố không nghĩ đến cô. Phỉ Nhi uốn éo cái eo nhỏ đi đến cạnh anh: “Ngôn, chúng ta về nhà đi.
82 Tina khẽ xua tay nói: “Thôi tôi đi về trước, sợ đến lúc gặp anh ta rồi sẽ không kìm được mà nói ra mất. ”“Ừ, cô đi cẩn thận. ”Lúc Mạc Ngôn tới phòng bệnh của An Nhiên, nhìn thấy cánh tay cô trầy trụa khắp nơi, các vết thương vẫn còn tấy đỏ thực sự rất đau lòng.
83 Nửa năm, bác sĩ nói cô còn nhiều nhất là nửa năm. Cô không sợ chết, cô chỉ sợ mình không thực hiện được những điều đã từng hứa khi còn sống. Cô còn biết bao nhiêu tâm nguyện chưa hoàn thành.
84 “Cháu muốn gặp ông chủ của các cô. ” Ân Hữu ra vẻ người lớn nói với cô tiếp tân của công ty. Cô tiếp tân nhìn cậu nhóc khá giống sếp mình, có phần khó xử.
85 “Cô định nói gì? Đi thẳng vào vấn đề đi. ” An Nhiên không ngờ cô đưa Ân Hữu về nhà trẻ lại bị người phụ nữ này nhìn thấy, đi theo suốt từ lúc ấy. Khoé miệng Phỉ Nhi khẽ nhếch nói: “Vậy tôi cũng nói thẳng.
86 Trong phòng họp, không khí cực kì căng thẳng, lạnh như băng. Tất cả mọi người đều biết dạo này tâm trạng của tổng giám đốc rất tệ nên ai cũng cúi đầu thật thấp, chỉ sợ ngước lên không cẩn thận phải chịu trận.
87 Mạc Ngôn mãi đến 9 giờ mới về nhà, nhưng trời biết là ngay lúc nhận được điện thoại của An Nhiên, anh chỉ hận không thể lập tức bay về ngay. Không được, không được tỏ ra mình quá yêu cô như vậy được, kìm mãi mới đến 9 giờ tối.
88 Mạc Ngôn lao xe đi, trong đầu cứ vang lên câu nói muốn kết hôn của An Nhiên. Anh không hiểu, lời thề son sắt vĩnh viễn không lìa xa ngày trước rốt cục là gì, chẳng lẽ đều là ảo giác.
89 Tuyên Nguyên đưa cho Tina một ly cà phê: “Cô về nghỉ ngơi đi, 3 ngày nay cô không nghỉ tí nào rồi, để tôi ở đây được rồi, có việc gì sẽ báo cô biết. ”Tina cầm ly cà phê nói: “3 ngày rồi ư, anh nghĩ cô ấy có còn tỉnh lại được nữa không?” Bác sĩ nói vi khuẩn đã thâm nhập vào hệ tuần hoàn máu của An Nhiên, ình hình rất nghiêm trọng.
90 Đứng trước cửa phòng Mạc Ngôn, Phỉ Nhi điều chỉnh một chút cảm xúc, mắt đột nhiên long lanh nước, rồi lát sau lệ tuôn trên mặt. Mạc Ngôn nhìn khuôn mặt ướt nước mắt của Phỉ Nhi, lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì?”Phỉ Nhi giả mù sa mưa nức nở hai tiếng: “Ngôn, em mang thai.
91 Mạc Ngôn chưa vào đến trong nhà, Ân Hữu đã ào ra đón: “Ba!”Từ lúc thông báo chuyện kết hôn với ký giả xong, gương mặt của Mạc Ngôn đều không lộ chút cảm xúc nào, chỉ có lúc này, nhìn thấy con, anh mới có chút nét cười.
92 Trì Phong kéo giữ Hiểu Lộ nói: “Em bình tĩnh một chút. ”Gương mặt Hiểu Lộ mang theo vẻ quyết tâm, vẫn bước thẳng về phía trước: “Em muốn tự đi hỏi anh rể chuyện đó, em không tin anh ấy lại lấy người phụ nữ khác.
93 Trên giường bệnh, Tina ngồi một bên, nắm lấy bàn tay đã trở nên rất gầy gò của An Nhiên, nhẹ nhàng nói: “An Nhiên, cô chờ tôi, tôi nhất định sẽ mang Mạc Ngôn đến.
94 Mọi người đều bị những lời này làm chấn động, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía lối vào của sảnh tiệc, nơi Tina và Tô Nghệ đang thẳng hướng sân khấu chính đi đến.
95 Tô Nghệ đi lên đỡ lấy Tina, cố gắng bảo bọc xoa dịu cô. Tina cười đến mức trào nước mắt rồi, đột nhiên kêu to lên: “Dư An Nhiên, cô thật ngốc, cô làm việc không đáng.
96 Tuyên Nguyên từ phòng bác sĩ trở về, vừa nhìn thấy Mạc Ngôn đứng trước cửa phòng của An Nhiên, nội tâm cả kinh, anh đã biết rồi sao. Mạc Ngôn nhìn qua cửa kính, thấy An Nhiên cả người cắm đầy các loại dây dợ, lại còn đeo mặt nạ dưỡng khí, tâm như bị xé nát.
97 Từ sau hôm khóc ngay tại phòng bệnh, Mạc Ngôn dường như đã nhận thức mọi sự thật. Anh không trở thành kẻ buồn thảm bất lực, ngược lại, anh bắt đầu tận dụng mọi thời gian tìm kiếm tất cả các chuyên gia y học hàng đầu trên thế giới.
98 An Nhiên cảm thấy bản thân đã mơ một giấc mơ rất dài, trong mơ cô thấy mình lại trở về với thời tuổi trẻ hoa niên, cả ngày cùng Tiểu Mễ vua đùa. Khi đó mình luôn vui vẻ như vậy, như thể vĩnh viễn không có phiền não.
99 Có người nói, người nào càng đến gần với cái chết, thì những ngày còn lại của cuộc đời họ sẽ nhớ lại rất nhiều kí ức xưa cũ. Đầu mùa đông, ánh mặt trời thực ấm áp, An Nhiên đứng ở cửa bệnh viện, tham lam hít khí trời.
100 “Tuyết rơi rồi. ” Là trận tuyết đầu tiên trong năm nay, An Nhiên ngồi trước cửa sổ, nhìn tuyết rơi lả tả bên ngoài. “Mạc Ngôn, em muốn đi thăm Tiểu Mễ.