321 Có hiệu quả. Trong lòng bốn người Lục Thanh đều trở lên vui vẻ. Theo khí hệ Hỏa tụ tập lại ngày càng nhiều, tiếng thở dốc từ trong quang kén dần nhỏ đi.
322 "Lục Thanh giúp tông môn đoạt được truyền thừa, cứu giúp đồng môn trong lúc nguy nan, lại vì tông môn lấy được linh dược hãn thế. Hiện thu ngươi làm hộ tông trưởng lão đời thứ mười sáu, nắm quyền sinh sát trong tông môn.
323 "Lăng đại sư an tâm chờ một chút, gia chủ của gia tộc họ Lục là hộ pháp của núi Triệu Dương, sợ rằng lúc này là thời gian tu luyện của hắn nên mới tới trễ một chút.
324 Thanh trường kiếm vừa được nhúng vào nước liền bốc lên vô số khói trắng lượn lờ. Lát sau khói trắng dần tụ tập thành sáu cụm khói trắng thuần không chút tỳ vết.
325 Lát sau, theo Hỏa liệt chùy pháp của Lăng Vân không ngừng vũ động, đá hệ Thổ nhanh chóng dung nhập vào trong kiếm phôi. Bất quá xem ra để dung nhập đá hệ Thổ vào kiếm phôi tựa hồ rất hao phí khí lực của hắn, cho dù có Kiếm Nguyên mạnh mẽ chống đỡ thì hơi thở của hắn cũng trở lên dồn dập.
326 Huyền Băng Thạch vốn là tài liệu để đúc kiếm trên ngũ phẩm. Mười năm Huyền Băng Thạch lại có thể đúc kiếm bát phẩm, nếu không có ngọn lửa Địa hỏa mạnh mẽ thì không thể bị tan chảy được.
327 Trên bầu trời, từng cơn gió lạnh gào thét. Càng bay tới gần trấn Triêu Dương, trong lòng Lục Thanh càng trở lên ấm áp. Bỗng nhiên trong lòng run lên khiến Lục Thanh ngây ngẩn cả người.
328 "Khói xanh xuất, ngọc giao long hiện! Thái phu nhân, là khói xanh xuất, ngọc giao long hiện a!" Ngô lâm không nhịn được cơ hồ hét lên, vẻ mặt của ba gã Chú Kiếm Sư đứng sau cũng kích động vô cùng.
329 Trấn Triêu Dương, phủ đệ của gia tộc họ Lục. Lục Thanh lẳng lặng đứng trong sân viện, cả người hắn như dung nhập vào trong trời đất xung quanh. Từng cơn gió lạnh thổi đến, lại giống như không có gì trở ngại xuyên thẳng qua chỗ Lục Thanh đứng.
330 Từng bông tuyết phiêu đãng rơi trên mặt đất, hiện giờ trấn Triêu Dương đã trải qua xây dựng lại, không khí mùa Đông rõ ràng đã có biến hóa. Tuy rằng vẫn là từng cơn gió xe lạnh đó nhưng trên trấn vãn ồn ào đầy tiếng bàn luận cùng đi lại.
331 "Hai người xấu các ngươi, không được đánh cha ta!""Buông ra, người xấu!" Hai tiểu hài trợn mắt nhìn hai người Hàn Thuật, tuy rằng bị xách lên nhưng vẫn dãy dụa không ngớt.
332 Thời gian nửa năm trôi qua rất nhanh. Tuy rằng cũng có vài đại sự xảy ra, nhưng nói tóm lại vẫn là gió êm sóng lặng. Sự kiện lớn nhất trong nửa năm này là Tử Hà tông cùng Thanh Ngọc tông chính thức trở mặt.
333 Dưới chân núi Triêu Dương. Trên một bãi đá rộng hơn mười trượng, Lăng Tiêu cầm đầu ba gã Kiếm Sư mặc võ y màu trắng lẳng lặng đứng thẳng. Ở bên cạnh cũng có vài tên đệ tử mặc võ y màu đen phụ trách tụ tập những thiếu niên muốn tham gia khảo nghiệm tư chấtTrên mặt ba người Lăng Tiêu không thể che dấu ý mừng.
334 Thân ảnh Minh Tịch Nguyệt từ phương hướng núi Phiêu Miễu bắn nhanh đến. Kiếm quang màu trắng như tuyết xẹt qua trời cao lại không hề phát ra tiếng xé gió gì.
335 Tới lúc này rồi, Lục Thanh cũng không hề nói một câu. Mà thân hình hắn vẫn chắn trước mặt Hoàng Linh Nhi không nhúc nhích. "Ngươi thật muốn ngăn cản ta!" Sắc mặt Minh Tịnh Nguyệt có chút khó coi nói: "Đừng tưởng rằng ngươi có công lớn với tông môn là ta không dám khiển trách ngươ.
336 “Đây là kiếm thứ nhất!” Chỉ nghe xích một tiếng, thân ảnh của Minh Tịch Nguyệt đã biến mất trong cảm ứng đối với trời đất xung quanh của Lục Thanh. Lát sau, theo Bích Thủy Thần Kiếm trong tay Minh Tịch Nguyệt chậm rãi hạ xuống, vô tận tia khí tụ tập lại.
337 Khi luồng kiếm quang màu trắng hiện ra, Lục Thanh không khỏi nhíu mày lại. Như thế nào lại là nàng?Người đến không phải ai khác, chính là Long Tuyết của núi Phiêu Miểu.
338 Thanh Ngọc tông. Tần Vô Song đứng trong điện Thanh Ngọc, vẻ mặt vô cùng âm trầm. Sau lưng hắn vẻ mặt Thanh Ngọc tam lão cũng rất ngưng trọng. “Tông chủ, Tử Hà tông tụ tập đại thế của năm tòa núi chính, chiếu cáo thiên hạ.
339 Kiếm kiều dài ba nghìn trượng mà ba người đi mất tới non nửa canh giờ. Mỗi một lần đi qua kiếm kiều đều là một quá trình thể ngộ. Kiếm kiều này đã dựng lên được nghìn năm, nghìn năm mưa gió, kiếm kiều đã có vết khắc của năm tháng.
340 Đỉnh núi Tử Hà, Tư Quá Nhai. “Minh sư muội, ngươi không thể đi vào!” Hai gã đệ tử Kiếm Sư chặn đường Minh Tuyết Nhi lại nói. “Vì cái gì?” Minh Tuyết Nhi có chút khó hiểu: “Chỉ là Tư Quá Nhai mà thôi, chẳng lẽ còn không cho ta gặp đại sư huynh.