301 HưuTừ trên cơn lốc Cương Phong Kiếm Khí vô cùng sắc bén bắn ra. Cánh tay Ninh Hoàn Chân rung lên, Thanh Cương kiếm vung lên chém về phía trước. Cơn lốc lập tức hướng về phía trước gào thét mà đi.
302 Long Tuyết như điên cuồng, phất tay bắn ra một đạo Hàn Băng Kiếm Khí. "Dừng tay!" Lục Thanh gầm lên một tiếng, trước mặt thi thể hai người Ninh Hoàn Chân trống rỗng xuất hiện một lôi thuẫn màu tím.
303 Lĩnh vực!Nghe Long Tuyết giới thiệu Lục Thanh và Lạc Tâm Vũ rốt cục mới biết được đây là một thần thông nghịch thiên của Tông Sư cảnh giới Kiếm Phách.
304 Trên tay Kiếm Khôi, một thanh trường kiếm màu đỏ đậm chậm rãi ngưng kết ra. Mũi kiếm màu đỏ chỉ thẳng vào Lạc Tâm Vũ. Lạc Tâm Vũ cố gắng bình tĩnh lại, cảnh giác nhìn Kiếm Khôi.
305 "Dương Thần Chuông! Rất có ý tứ a! Tiểu tử này tuy diễn biến ra còn kém, nhưng cũng coi như là có thần vận của Thần Chuông rồi. " Ánh mắt lão nhân lộ vẻ tán dương, nói tiếp: "Tiểu tử này có thể lĩnh ngộ trong chiến đấu, ngộ tính rất tốt!"Lời lão vừa xong, một tiếng chuông ngân như muốn xâm nhập linh hồn vang lên.
306 "Đây là thực lực đã bước ra từng bước. " Lạc Tâm Vũ lẩm bẩm nói, ánh mắt hắn nhìn về phía Lục Thanh có chút phức tạp khó hiểu. "Tiểu tử ngươi có thời gian nghĩ những thứ đó, không bằng đem thời gian đó để tu luyện ngộ đạo.
307 "Tại sao?" Lạc Tâm Vũ vẫn có chút không rõ, vì cái gì mà lại đem Long Tuyết loại ra ngoài. "Lão phu nói nàng không được là không được. Thế nào? Ngươi nghi ngờ lời nói của lão phu sao?" Khí chất trên người lão nhân lập tức biến hóa.
308 Thần thức của hắn tùy ý thả ra ngoài cơ thể, cùng trời đất xung quanh dung hợp thành một. Lục Thanh cảm thấy tâm thần mình yên tĩnh dị thường. Trong thức hải của hắn, vòng xoáy thần thức màu bạc lập lòe tản ra nhiều điểm sáng màu vàng rực rỡ.
309 Thời gian trôi qua, nguyên mọi người còn muốn tìm hiểu Ngũ Hành trận đồ cũng dần buông xuôi. Mặc kệ trận đồ trước mắt có bao nhiêu huyền diệu, lúc này cũng không quan trọng bằng đệ tử đạt được truyền thừa.
310 Một luồng linh quang năm màu lóe lên. Bước ra khỏi thông đạo, mọi người phát hiện, cảnh vật trước mắt đã biến hóa. Nguyên bản lúc đầu ngọn núi hơn nghìn trượng đã bị phá vỡ khi bọn họ tiến vào đã khôi phục lại như ban đầu.
311 Rốt cục cánh cửa năm màu cũng rung chuyển lên. Ánh sáng năm màu lóe lên rực rỡ, khí Ngũ Hành lập tức bạo phát ra. Đi ra không?Hồ Thanh Sương nhíu mày lại.
312 Trung niên mặt đen đứng ở bên cạnh hừ lạnh một tiếng, nói: "Miệng lưỡi của hắn rất lợi hại, chúng ta không phải tranh cãi với hắn làm gì. Bắt hắn lại rồi đến núi Tử Hà.
313 Đây là cảnh giới Kiếm Hoàng!Giờ phút này Lục Thanh mới phát hiện, thần dung trời đất của hắn cùng với lão nhân so sánh, quả thật quá mức non nớt, không chịu nổi một kích.
314 Nhất thời ánh mắt của tất cả đệ tử ngoại tông đều bị hấp dẫn lại. Nơi chân trời phương xa, đột nhiên xuất hiện hơn hai mươi luồng sáng chói mắt. Tuy rằng còn cách xa chỗ này hơn mười dặm nhưng tiếng kiếm rít như sấm sét vẫn cuồn cuộn truyền tới.
315 Hồ Thanh Sương nhìn thấy tất cả không có ai mở miệng, hắn biết Lạc Thiên Phong đã tìm được khe hở. Chỉ thấy hắn cười lạnh phá vỡ bầu không khí trầm tĩnh, nói: "Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất! Lạc Thiên Phong, ngươi có thể cho bảy người kia đi ra để chúng ta tra xét được không? Còn có ngươi giải thích thế nào về việc đệ tử của chúng ta không ai ra khỏi Kiếm Mộ được? Lạc Thiên Phong, tốt nhất là ngươi không cần dẻo miệng.
316 "Lạc Thiên Phong ngươi có ý tứ gì? Chẳng lẽ trong lòng ngươi có quỷ sao?" Hồ Thanh Sương không nhường bước. Sải bước tiến lên chặn trước mặt lão già mặt đỏ.
317 Trong mắt các Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn thì biể hiện của Lục Thanh rất ngu xuẩn. Kể cả là một gã Kiếm Chủ cảnh giới Giả Hồn thì trước mặt một cơn giận của Đại Sư cảnh giới Kiếm Hồn cũng không hề có một chút lực lượng phản kháng.
318 "Ta tự biết chừng mực!" Tần Vô Song nhẹ giọng nói. Nhưng bất kỳ ai cũng nghe ra lời nói của hắn rất quyết tâm. Thở dài một tiếng, Thanh Ngọc tam lão cũng không nói thêm gì nữa.
319 Mọi người đứng yên lặng một lúc lâu, mãi cho tới khi Huyền Minh được Huyền Thanh đỡ phát ra một tiếng rên rỉ. Mông lung mở hai mắt ra, Huyền Minh liền thấy được vẻ mặt của Huyền Thanh.
320 "Đều đứng lên đi!" Lạc Thiên Phong mở miệng nói. Khi nói vẻ mặt của hắn rất uy nghiêm khiến các đệ tử ngoại tông này rất sợ hãi không dám nhìn thẳng. Nhưng mấy người Lục Thanh lại không có phản ứng gì, có lẽ là do chênh lệch của địa vị cùng thực lực.