281 Đây là ba con tam giai hung thú, cả ba đều đã trưởng thành. Khí thế của ba con hung thú phóng ra làm không khí như đọng lại. Khí tức hoang dã mãnh liệt đáng sợ lập tức làm cho những con thú gần đó sợ hãi, bỏ chạy ra xa.
282 Con cá sấu màu xanh cứ tưởng rằng con vượn vàng biết khó mà lui, lại không nghĩ rằng đối phương vẫn đứng ở bờ biển như trước. Tuy rằng con vượn không dám đến gần, nhưng hai mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Vô Căn Thủy Liên.
283 Giống như cảm nhận được uy hiếp, bỗng dưng thanh kiếm bộc phát ra ánh sáng màu trắng ngà chói mắt. Trong nháy mắt khi ánh sáng vừa phát ra, Lục Thanh cảm thấy một cỗ ý chí cuồn cuộn tản ra.
284 Cách gốc cây sau lưng Long Mãng hơn mười trượng có một thanh niên. Người thanh niên này chỉ đứng trên một nhánh cây nhỏ bằng ngón út, nhưng hắn đứng trên đó vẫn nhẹ nhàng như không.
285 Thần Mộc che trời, lẳng lặng đứng thẳng trên mặt đất, không có khí thế gì phát ra lại khiến Lục Thanh có cảm giác tự xấu hổ. Phong Lôi Long Mãng càng bay càng thấp, giống như rời khỏi mặt đất là một loại khinh nhờn.
286 Vừa mới bước vào trong cốc, Lục Thanh liền cảm thấy mình như bước vào đại dương nguyên khí mênh mông. Tại đây, nguyên khí trời đất nồng đầm tới cực điểm, ngưng kết thành sương mù, không ngừng xoay quanh.
287 Từng tiếng kêu tức giận từ trong biển lửa vang lên. Dưới ánh mắt của Phong Lôi, biển lửa màu lam nhạt bắt đầu thu hẹp vào trung tâm. Trong lòng Lục Thanh vừa động, thân hình trong nháy mắt biến mất tại chỗ.
288 Hiển nhiên phát hiện Lục Thanh đi tới, nữ tử ngẩng đầu lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn, rồi không thèm để ý tới nữa. Dường như tâm trí của nàng đều tập trung cả vào cây địch trong tay.
289 “Tỷ tỷ thổi địch nghe thật là hay!” Tiểu hài nhi nghiêng cái đầu đáng yêu nói, thanh âm ngọt như đường. Khiến người nghe xong không nhịn được nảy sinh ý thương yêu.
290 Khoảng cách hơn mười dặm mà Phong Lôi chỉ dùng thời gian tàn một nén hương đã bay qua. Lúc này, tại một cái đầm trong vùng đất hoang dã. Cái đầm rộng hơn mười trượng, ở giữa có một gốc cây kì dị đen thui.
291 Cũng không thấy rõ Lục Thanh có động tác như thế nào, ở trước người hắn liền có ba thanh Phong Lôi kiếm dài gần hai mươi trượng ngưng tụ thành hình. Theo ánh mắt của Lục Thanh lóe lên, ba thanh Phong Lôi kiếm liền phát ra tiếng rít khủng bố, phân biệt hướng về ba người bắn tới.
292 Bóng kiếm như núi, khí hoang dã mãnh liệt truyền ra mênh mông. Không có nhắm vào bất luận kẻ nào, nhưng bóng dáng thông thiên kia cũng khắc thật sâu trong lòng Lục Thanh.
293 "Tần Mộc nhận lấy cái chết!" Quát lên một tiếng giận dữ, Triệu Thiên Diệp đã ra tay trước. Triệu Thiên Diệp thi triển Tấn Lôi bộ hóa thánh một đạo lưu quang màu xanh tím.
294 Kêu thảm một tiếng, gã Kiếm Chủ của Chân Dục tông chỉ cảm thấy hai mắt mình đau xót. Hai hốc mắt như bị băng tuyết bao trùm, hàn ý mảnh liệt xông thẳng vào trong lòng.
295 Khí thế khủng bố bốc lên. Thậm chí chân không xung quanh còn xuất hiện vết rạn mơ hồ, từng cơn gió lớn trống rỗng hình thành. Mặt đất dưới chân Lạc Tâm Vũ rốt cuộc không chịu nổi sự thiêu đốt của ngọn lửa trên người Tam Túc Kim Ô, bị nung thành nham thạch nóng chảy.
296 Giờ phút này, trong lòng hai gã Kiếm Chủ của Ngũ Độc tông cùng Chân Dục tông thật sự hoảng sợ. Bọn họ thấy Kiếm Khí quỷ dị của mình ở trước mặt Long Tuyết lại không có tác dụng gì.
297 Cơn lốc lưu chuyển, hóa thành một phong luân to lớn. Theo Niếp Thanh thiên vũ động, đạo phong luân đón gió bành trướng, chỉ torng giây lát đã tăng lên cao hơn ba mươi trượng, Tốn Phong Kiếm Khí sắc bén ở trên thân luân lưu động, mà kỳ dị chính là chung quanh thân luân, một vùng chân không thoát phá thành hình dạng kiếm luân vờn xung quanh phong luân.
298 Bất chợt tầng linh quang năm màu bao quanh Lục Thanh bắt đầu run lên rất nhỏ. Tiếng kiếm ngâm mơ hồ vang lên. Không biết có cảm giác sai hay không, hai gã Kiếm Chủ Vô Tình tông cảm thấy tiếng kiếm ngâm như vang lên từ trong sâu thẳm linh hồn của mình, mỗi một âm luật đều khắc thật sâu trong tấm trí bọn họ.
299 Uy áp khổng bố truyền ra, Thiên Lôi mang theo thiên uy cuồn cuộn đem Kiếm Chủng trong đan điền của hai người đè ép tới nứt vỡ. Cơ hồ đến tiếng kêu thảm chưa kịp phát ra, hai người đã bị đạo lôi điện bao phủ.
300 RốngTiếng hô vang lên liên tiếp, từ những ngôi mộ xung quanh không ngừng có những cánh tay trắng hếu vươn lên. Từng tia khí sắc bén pha tạp không tinh thuần nổi lên.