221 - Nếu như giả thuyết này của ta là đúng, vậy thì tên hung thủ kia có ít nhất tới mấy điều kiện. Thứ nhất, y là mỹ nữ, bởi vì nếu chỉ có mỹ nữ thì Na Nhĩ Tư mới không có lòng phòng bị.
222 Bỗng nhiên Khắc Lý thở dài, nói: - A Khắc Lưu Tư, ta vốn rất xem trọng ngươi. Trước giờ ta vẫn cho rằng ngươi không giống gia gia ngươi, và ta cũng mừng cho lão bằng hữu của mình vì có một nhi tử như ngươi.
223 - Tốt, rốt cuộc ngươi cũng đã thừa nhận! Lạc Phu khẽ phất tay một cái, cây đại thụ cách xa mấy trượng đột nhiên đổ xuống. Nó ngã một cách chậm chạp, kèm theo là thanh âm của Lạc Phu vang lên: - Chúng ta có thể giao đấu một trận công bình! Ông ta đứng đối diện với địch nhân mà lại còn ở góc độ từ dưới nhìn lên như thế, đây quả thật không giống với phong cách thường ngày của Kiếm thần chút nào! Chiêu đó vừa được xuất ra, toàn trường đều giật mình kinh hãi, vô hình kiếm khí! Trên thực tế, hai người họ đã giao thủ bằng vô hình kiếm khí, nhưng lúc đó họ hành động quá nhanh, hơn nữa lại còn là giao đấu trong không gian và không hề có ai bị thương và không có hủy diệt bất cứ vật gì, do đó nên không ai nhìn thấy rõ; nhưng bây giờ vừa xuất chiêu thì đã chém ngã cây đại thụ nằm cách xa mấy trượng, mà trước đó lại không có hiện tượng báo trước nào, điều này khiến cho Á Sắt rất khích động, và cả những ma pháp sư khác cũng khích động không kém.
224 Ma Cảnh, đây là một cái tên đáng sợ. Người ở đó đều là ma pháp sư! Ở trước mặt các cao thủ của Ma Cảnh, tất cả những cao thủ của đại lục vốn luôn được người người tôn kính đều chẳng đáng là gì.
225 Đây là cảm giác của thần. Nếu mình là thần ở trong không gian của mình, vậy chẳng lẽ còn nghĩ không ra biện pháp để rời khỏi nơi đây hay sao? Nghĩ vậy rồi, trong lòng Lưu Sâm liền từ từ yên tĩnh trở lại.
226 - Ta có nỗi khổ! Lưu Sâm chậm rãi nói: - Nàng biết không, có lẽ đây là sai lầm lớn nhất trong đời ta! Có muốn nghe toàn bộ câu chuyện không? Để ta kể cho nàng nghe.
227 Cách Phù không nói gì, tất nhiên là nàng phải cứu hắn, bằng không thì nàng mạo hiểm tiến vào rừng để làm gì? - Dù ngươi có thể khiến ình trở thành Yếm Ma thân thể đi nữa, nhưng ngươi sẽ vẫn không thể cứu được hắn! Người này dường như đã nhìn thấu ý đồ của nàng rồi vậy.
228 - Từ từ mà vào! Có tiếng kêu truyền đến: - Các ngươi gấp, nhưng bọn gia gia thì không gấp. Cả một đêm chưa ngủ, trời vừa sáng mà đám lưu dân các ngươi đã tới hỏi thăm rồi.
229 Lưu Sâm nghe vậy thì hơi sửng sốt, hắn vốn có biện pháp khác hữu hiệu hơn để gặp thành chủ, và đáng lẽ hắn cũng muốn nửa đêm lẻn vào thư phòng của thành chủ để gặp ông ta, nhưng dọc đường đi hắn không hề nghe nói phải có thư giới thiệu gì đó thì mới được vào thành, vậy là thế nào? Bây giờ xem ra phải đòi thư giới thiệu từ vị lão huynh kia rồi, nhưng không biết tên binh giữ cửa có tin hay không? Bỗng sau lưng hắn có thanh âm vang lên: - Thiếu gia, thư giới thiệu ở đây! Là do Cách Nhĩ Mộc đại công giới thiệu đấy ạ! Lưu Sâm quay đầu lại, một thành viên trong số "tùy tùng" của hắn bước tới trước, gã vừa rầm rì to nhỏ với lão đại xong, bây giờ lại cầm một bức thư được phong kín đưa ra.
230 - Không thể nào! Một giọng nói trầm ổn vang lên ngắt lời thanh niên kia. Giọng nói đó vang lên khá lớn nên mọi người ở trong tửu lâu đều nghe được. Thì ra người vừa lên tiếng đó chính là một trung niên ma pháp sư.
231 Lạc Quần ưỡn ngực, thốt: - Việc của đại lục sẽ do đại lục làm chủ, không cần. . . . "Xoẹt" một tiếng vang lên, một đạo kiếm quang sáng như tuyết bỗng xẹt ngang qua.
232 Viện trưởng không nói gì, dường như ông ta đang trầm tư suy nghĩ. Vạn Nhĩ Lôi Tư nói: - Ta lấy Thổ ma pháp để tập kích, chắc chắn có thể sẽ phá hủy được mộc tháp! Một khi nó bị hủy đi, A Khắc Lưu Tư sẽ tức thì được thoát ra ngay! Đây là một ý tưởng điên rồ.
233 Mọi người nghe tiếng liền ngoảnh lại nhìn, thì ra có một thanh niên bảnh trai đang bước đến gần. Hắn vòng tay, thốt: - Nhị vị tiểu thư, ta nghĩ bọn họ hành động như vậy cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
234 Tật Phong sứ chậm rãi thu hồi cánh tay về, rồi cười lạnh, nói: - Ngươi phải cảm tạ ta đã hạ thủ lưu tình mới đúng. Sẵn đây ta cũng nói luôn, trong lúc ta đàm thoại với đại công của các ngươi, những người khác không cần xen vào! Y đã hạ thủ lưu tình ư? Sắc mặt của đại công chợt thay đổi.
235 Đại công phủ!Trời đã là hoàng hôn, nhưng dưới ánh tịch dương, một bóng người cao to đang ngồi bên cạnh một cái hồ nhỏ và đưa lưng về phía mặt trời. Từ phía trước nhìn lại, toàn thân y như đều đang tắm trong ánh mặt trời, khuôn mặt thì nhìn không rõ, mà chỉ có thể nhận ra thân thể của y cao lớn cực kỳ.
236 "Vù" một tiếng vang lên, Phong thần bỗng xuất hiện bên cạnh Âm Phong sứ một cách khó hiểu, nhưng y cũng chỉ tới kịp để đỡ lấy thân hình sắp đổ của Âm Phong sứ mà thôi.
237 Phong thần nhìu chặt đôi mày, hiện tại y hơi sợ phải nghe tin tức mới. doc truyen tai. Trước kia y chỉ toàn nhận được những tin làm phấn chấn lòng người, nhưng đêm nay y lại đều nhận được những tin tức xấu.
238 - Cái gì. . . . tình lang?Mạn Ảnh cất giọng sợ hãi hỏi lại. Thanh âm của nàng hơi run run, bởi vì tuy nàng là đại kiếm sư, nhưng nàng đã bị rơi vào tay địch nhân quá dễ dàng, hơn nữa đến bây giờ vẫn không thể giãy thoát khỏi tay của hai tên binh sĩ thông thường, vì vậy nên điều đó khiến nàng kinh sợ vô cùng.
239 Ở sau lưng có binh sĩ đuổi theo, từ trong đám binh sĩ chợt có thanh âm vang lên:- Phong thần, hai tên sứ giả kia là do ngươi giết. Ngày mai, khi công cáo toàn thành, ngươi có thể đổ hết lên đầu ta!Lời vừa dứt, bỗng có một tiếng "oành" vang lên, đám binh sĩ bị hất tung tứ phía, nhưng có hơn mười gã thì vẫn đứng yên bất động.
240 Trong đại công phủ, lúc này bầu không khí nghị luận cũng bắt đầu trở nên khích động. Đó là họ đang nghị luận về tử kỳ của người nọ!Tư Cầm đóng cửa phòng mình lại.